21 tháng 9 2020

"Thật là một quãng dài chúng ta đã đi qua": Ruth Bader Ginsburg nói về lời hứa của nước Mỹ cho tất cả

Thượng nghị sĩ Joe Biden nói chuyện với ứng cử viên được đề cử của Tòa án Tối cao Ruth Bader Ginsburg trước khi bắt đầu phiên điều trần chuẩn nhận của bà vào năm 1993. (John Duricka / AP)


Gillian Brockell, Washington Post

18/09/2020

Dịch bởi: Người Mỹ Gốc Việt


Vào ngày 20 tháng 7 năm 1993, sau khi trở thành người phụ nữ thứ hai được đề cử vào Tòa án Tối cao Hoa Kỳ, Ruth Bader Ginsburg đã nói chuyện với Ủy ban Tư pháp Thượng viện về cái nhìn của bà đối với tòa án, đất nước và bản thân. Ginsburg, người vừa qua đời hôm thứ Sáu ở tuổi 87 sau một thời gian dài chiến đấu với căn bệnh ung thư, đã nhắc đến Thomas Jefferson, Alexander Hamilton và những tiến bộ mà nước Mỹ đã đạt được trong việc sống theo lý tưởng và Hiến pháp của mình. Đây là bản tuyên bố của bà:

Như quý vị đã biết từ những câu trả lời của tôi cho bảng câu hỏi của quý vị, tôi đã sinh ra và lớn lên như một cư dân Brooklyn - một người Mỹ thế hệ thứ nhất phía cha tôi, gần như thế hệ thứ hai phía mẹ tôi. Cả cha mẹ tôi đều không có điều kiện để học đại học, nhưng cả hai đều dạy tôi yêu thích học tập, quan tâm đến mọi người, và làm việc chăm chỉ cho bất cứ điều gì tôi mong muốn hoặc tin tưởng. Cha mẹ họ có tầm nhìn xa để rời khỏi đất nước của họ trước đây, khi dòng giống và tín ngưỡng Do Thái có nghĩa là họ sẽ đối diện sự chà đạp nhân phẩm và diệt vong. Những gì hun đúc nên tôi chỉ có thể xảy ra ở Mỹ. Giống như rất nhiều người khác, tôi mắc nợ rất nhiều sự gia nhập mà Quốc gia này đã dành cho những người khao khát được hít thở sự tự do.

Tôi đã có một may mắn lớn lao khi được chia sẻ cuộc sống với một người bạn đời thực sự phi thường trong thế hệ của anh ấy, một người đàn ông ở tuổi 18 khi chúng tôi gặp nhau đã tin tưởng, và hôm nay vẫn tin tưởng, rằng công việc của một phụ nữ, dù ở nhà hay ở chỗ làm, đều quan trọng như công việc của một người đàn ông. Tôi theo học trường luật trong những ngày mà hầu hết các thành viên trong nghề luật không muốn đón nhận phụ nữ. Tôi trở thành một luật sư vì Marty và cha mẹ anh ấy ủng hộ lựa chọn đó không đắn đo.

Tôi vô cùng xúc động trước những lời chúc tốt đẹp tràn ngập đã nhận được trong những tuần gần đây từ gia đình, hàng xóm, bạn đi trại, bạn học, các em sinh viên tại Đại học Rutgers và Columbia, các đồng nghiệp giảng dạy luật, các luật sư mà tôi đã cộng tác, các thẩm phán trên khắp đất nước, và nhiều phụ nữ và đàn ông không biết tôi. Một tập hợp nâng cao tinh thần to tát đó cho thấy rằng đối với nhiều người của chúng ta, giới tính của một cá nhân không còn đáng chú ý hoặc thậm chí là bất thường đối với khả năng của người đó để phục vụ tại Tòa Tối cao Pháp viện.

Thật vậy, trong đời tôi, tôi mong đợi sẽ được thấy ba, bốn, có lẽ thậm chí nhiều phụ nữ hơn trên Băng ghế của Tòa Tối cao, những phụ nữ không cùng khuôn hình, mà có nước da khác nhau. Vâng, còn nhiều dặm dài phía trước, nhưng quả thật là một chặng đường dài mà chúng ta đã đi kể từ ngày Tổng thống Thomas Jefferson nói với Ngoại trưởng của ông rằng: “Việc bổ nhiệm phụ nữ vào công sở là một sự đổi mới mà công chúng chưa được chuẩn bị.” Jefferson nói thêm, “Tôi cũng chưa.”

Việc sử dụng ngày càng đầy đủ tài năng của tất cả người dân của Quốc gia này hứa hẹn rất nhiều cho tương lai, nhưng chúng ta đã không thể đi đến thời điểm này - và tôi chắc hẳn sẽ không có mặt trong căn phòng này hôm nay - nếu không có những nỗ lực quyết tâm của những người đã giữ cho ước mơ về quyền công dân bình đẳng được sống còn trong những ngày mà ít ai chịu lắng nghe. Những người như Susan B. Anthony, Elizabeth Cady Stanton và Harriet Tubman đều xuất hiện trong tâm trí tôi. Tôi đang đứng trên vai của những người dũng cảm đó.

Các Thẩm phán của Tòa Tối cao Pháp viện là những người bảo vệ hiến chương tuyệt vời đã từng là công cụ cơ bản của chính phủ Quốc gia chúng ta trong hơn 200 năm. Đây là bản hiến pháp thành văn lâu đời nhất vẫn còn hiệu lực trên thế giới. Nhưng các Thẩm phán không bảo vệ các quyền hiến định một mình. Các tòa án chia sẻ trách nhiệm sâu sắc đó với Quốc hội, Tổng thống, các Tiểu bang và dân chúng. Việc hiện thực hóa liên tục một Liên minh hoàn hảo hơn, nguyện vọng của Hiến pháp, đòi hỏi sự tham gia rộng rãi nhất, sâu sắc nhất vào các vấn đề của chính phủ và chính sách của chính phủ.

Một trong những luật gia vĩ đại nhất thế giới là  Thẩm phán Learned Hand đã nói, như Thượng nghị sĩ Moseley-Braun đã nhắc nhở chúng ta, rằng tinh thần tự do đã truyền cảm hứng cho Hiến pháp của chúng ta trước tiên và quan trọng nhất phải nằm trong trái tim của những người đàn ông và phụ nữ, những người tạo nên Quốc gia vĩ đại này. Thẩm phán Hand đã định nghĩa tinh thần đó, theo cách mà tôi ấp ủ trọn vẹn, như một tinh thần không quá chắc chắn rằng nó đúng, và do đó, tìm cách hiểu tâm trí của những người đàn ông và phụ nữ khác và cân nhắc lợi ích của người khác bên cạnh lợi ích của chính nó mà không thiên vị. Tinh thần mà Thẩm phán Learned Hand mô tả đã nỗ lực vì một cộng đồng trong đó những người thấp hèn sẽ được lắng nghe và xem xét ngang hàng với những người quyền uy. Tôi sẽ giữ sự thông thái đó trong tâm trí mình khi tôi còn khả năng phục vụ tư pháp.

Một số quý vị đã hỏi tôi trong những chuyến thăm viếng gần đây tại sao tôi muốn có mặt trong Tối cao Pháp viện. Đó là một cơ hội vượt xa bất kỳ cơ hội nào khác để phục vụ xã hội bằng sự đào tạo tôi đã nhận. Những vấn đề tranh cãi đưa đến Tòa Tối cao Pháp viện, như giải pháp tư pháp cuối cùng, đụng chạm và ảnh hưởng đến sức khỏe và hạnh phúc của Quốc gia và người dân chúng ta. Chúng ảnh hưởng đến việc bảo tồn tự do cho chính chúng ta và hậu thế của chúng ta. Được phục vụ trên Tòa án này là vinh dự cao nhất, sự tin tưởng tuyệt vời nhất, mà một thẩm phán có thể nhận được. Nó có nghĩa là làm việc bằng kỹ năng của tôi - với luật pháp và vì luật pháp - như một cách để giữ cho xã hội của chúng ta vừa trật tự vừa tự do.

Hãy để tôi cố gắng nói một cách ngắn gọn cách tôi nhìn nhận công việc phán quyết ở toà. Tôi tin rằng cách tiếp cận của tôi không tự do hay bảo thủ. Đúng hơn, nó bắt nguồn từ vị trí của nền tư pháp, của các thẩm phán, trong xã hội dân chủ của chúng ta. Lời mở đầu của Hiến pháp trước hết nói về “Chúng ta, Nhân dân” và sau đó mới đến các đại diện được bầu của họ. Cơ quan tư pháp đứng hàng thứ ba và nó được đặt ngoài cuộc xung đột chính trị để các thành viên của nó có thể xét xử một cách công bằng, khách quan, phù hợp với luật pháp và không sợ sự  oán thù của bất kỳ nhóm áp lực nào.

Theo cách nói của Alexander Hamilton, nhiệm vụ của các thẩm phán là "đảm bảo việc điều hành luật pháp một cách ổn định, ngay thẳng và công bằng." Tôi muốn nói thêm rằng thẩm phán nên thực hiện chức năng đó mà không cần phô trương, nhưng cần thận trọng. Người ấy nên quyết định vụ án đang trực diện mà không cố để bao gồm những vụ chưa nhìn thấy. Người ấy nên lưu tâm, như Thẩm phán và sau đó thành Thẩm phán toà Tối cao Pháp viện Benjamin Nathan Cardozo đã nói, “Công lý không thể đến như bão tố. Nó giành được ủng hộ bởi những tiến bộ chậm chạp."

Chúng ta - ủy ban này và tôi - chuẩn bị bắt tay vào cuộc thảo luận nhiều giờ. Quý vị đã sắp xếp buổi điều trần này để giúp quý vị thực hiện một nhiệm vụ quan trọng, chuẩn bị cho các đồng nghiệp Thượng viện của quý vị xem xét đề cử của tôi.

Hồ sơ của Hội nghị Hiến pháp cho thấy ban đầu các đại biểu đã giao quyền bổ nhiệm các thẩm phán Liên bang, nổi bật nhất là các Thẩm phán Tòa án Tối cao, không phải cho Tổng thống, mà cho quý vị và các đồng nghiệp của quý vị, cho Thượng viện hành động một mình. Chỉ trong những ngày cuối của Hội nghị, các Nhà lập quốc mới đồng thuận giao vai trò đề cử cho Tổng thống và vai trò cố vấn và đồng ý cho Thượng viện.

Văn bản của Hiến pháp, như được xây dựng cuối cùng, không có sự phân biệt giữa quy trình bổ nhiệm các Thẩm phán Tòa Tối cao Pháp viện và quy trình cho các văn phòng khác của Hoa Kỳ, ví dụ, các quan chức Nội các. Nhưng như lịch sử đã chứng minh, quý vị và các Thượng nghị sĩ trước đây đã cân nhắc hợp lý các cuộc bổ nhiệm liên quan đến nhiệm vụ của người được bổ nhiệm.

Các thẩm phán liên bang có thể tồn tại lâu hơn Tổng thống đã bổ nhiệm họ. Họ có thể phục vụ miễn là họ còn có thể làm việc. Như Hiến pháp đã nói, họ có thể tiếp tục tại vị “trong thời gian có Hành vi tốt”. Đáng chú ý nhất là các Thẩm phán Tòa án Tối cao tham gia vào việc định hình một thực thể của các quyết định hiến pháp lâu dài. Họ liên tục đối đầu với những vấn đề mà các Nhà lập quốc vẫn để lại những điều chưa được giải đáp, chưa ổn định hoặc không chắc chắn. Vì lý do đó, khi Thượng viện xem xét đề cử cho Tòa Tối cao Pháp viện, các Thượng nghị sĩ quan tâm đúng mức đến khả năng phục vụ Quốc gia của người được đề cử, không chỉ cho hiện tại, mà còn cho lâu dài.

Trong năm tuần kể từ khi Tổng thống công bố đề cử của tôi, quý vị đã được cung cấp hàng trăm trang về tôi và hàng nghìn trang tôi đã viết - các bài viết của tôi với tư cách là một giáo viên luật, chủ yếu về thủ tục; mười năm các bản tranh biện vụ án đã đệ nộp khi tôi là người trong phòng xử án bảo vệ tầm vóc bình đẳng của nam và nữ trước pháp luật; nhiều bài phát biểu và bài báo về cùng chủ đề đó; 13 năm ý kiến ​​- tính cả những ý kiến ​​chưa được công bố cùng với hơn 700 ý kiến ​​đã được công bố - tất cả các quyết định mà tôi đã đưa ra với tư cách là thành viên của Tòa phúc thẩm Hoa Kỳ dành cho Quận Columbia; và nhiều nhận xét về vai trò của thẩm phán và luật sư trong hệ thống pháp luật của chúng ta.

Thực thể vật chất đó, tôi biết, đã được  quý ủy ban kiểm tra cẩn thận. Đó là chỉ định hữu hình, đáng tin cậy nhất về thái độ, cách nhìn, cách tiếp cận và phong cách của tôi. Tôi hy vọng quý vị sẽ đánh giá trình độ của tôi một cách chủ yếu dựa trên hồ sơ đó, một hồ sơ trải dài 34 năm, và quý vị sẽ tìm thấy trong hồ sơ đó sự đảm bảo rằng tôi sẵn sàng làm việc chăm chỉ và thực hiện phán quyết độc lập, có hiểu biết mà quá trình đưa ra phán quyết của Tòa Tối cao đòi hỏi.

Tôi nghĩ về những thủ tục tố tụng này giống như tôi nghĩ về sự phân chia giữa một bên là biên bản toà và các bản tranh biện của vụ án, và bên kia là các tranh luận bằng miệng trong các phiên tòa phúc thẩm. Biên bản cho đến nay là thành phần quan trọng hơn trong việc ra quyết định của tòa phúc thẩm, nhưng tranh luận bằng miệng thường gợi ra những lời giải thích hữu ích và hướng tâm trí của các thẩm phán vào đặc điểm của quyết định mà họ được yêu cầu đưa ra.

Tất nhiên, ở đây có sự khác biệt quan trọng này. Quý vị biết rõ rằng tôi đến với thủ tục điều trần này để được đánh giá với tư cách là một thẩm phán, không phải với tư cách là người biện hộ. Bởi vì tôi đang và hy vọng sẽ tiếp tục là một thẩm phán, sẽ là sai nếu tôi nói hoặc trình bày trước tại cơ quan lập pháp này về cách tôi bỏ phiếu cho các vấn đề mà Tòa Tối cao Pháp viện có thể được yêu cầu để quyết định. Nếu tôi tập dượt ở đây những gì tôi sẽ nói và cách tôi sẽ lập luận cho những vấn đề như vậy, tôi sẽ hành động một cách thiếu cân nhắc.

Các thẩm phán trong hệ thống của chúng ta bị ràng buộc phải quyết định các trường hợp cụ thể, không phải các vấn đề trừu tượng. Mỗi trường hợp được đưa ra tòa dựa trên các sự kiện cụ thể và quyết định của nó phải dựa trên các sự kiện đó và luật tương ứng, được nêu và giải thích dựa trên các lập luận cụ thể mà các bên hoặc đại diện của họ trình bày. Một thẩm phán tuyên thệ quyết định một cách công bằng không thể đưa ra dự báo, không gợi ý, vì điều đó không chỉ cho thấy sự coi thường các chi tiết cụ thể của vụ việc cụ thể mà còn thể hiện sự coi thường đối với toàn bộ quá trình xét xử.

Tương tự như vậy, bởi vì quý vị đang xem xét khả năng đánh giá độc lập của tôi, quan điểm cá nhân của tôi về cách tôi sẽ bỏ phiếu về một vấn đề được tranh luận công khai trên giả định tôi ở vị trí của quý vị - như là một nhà lập pháp - sẽ không phải là những gì quý vị sẽ kiểm tra chặt chẽ. Như Thẩm phán Oliver Wendell Holmes đã khuyên, “Nghĩa vụ thiêng liêng nhất của một thẩm phán là không đọc những niềm tin riêng của người ấy vào Hiến pháp.” Tôi đã cố gắng và tôi sẽ tiếp tục cố gắng làm theo khuôn mẫu mà Thẩm phán Holmes đã đặt ra để nắm giữ nghĩa vụ thiêng liêng đó.

Tôi thấy buổi điều trần này, như tôi biết quý vị cũng thấy, là một cơ hội lớn lao để khẳng định lại một lần nữa rằng sự đường hoàng, lịch sự và tôn trọng lẫn nhau chính là điểm nhấn quan trọng của cuộc trao đổi của chúng ta. Tôi ý thức rằng các thẩm phán nợ các ngành được bầu - Quốc hội và Tổng thống - sự xem xét  tôn trọng các ý kiến ​​của tòa án ảnh hưởng đến trách nhiệm của họ như thế nào. Và tôi hoan nghênh sự xem xét đó trong chiều ngược lại của ngành lập pháp. Như một trong quý vị đã nói cách đây hai tháng tại cuộc họp của Hiệp hội Thẩm phán Liên bang, "Chúng tôi trong Quốc hội phải suy nghĩ kỹ hơn và cân nhắc hơn để cho phép các thẩm phán thực hiện công việc của họ hiệu quả hơn."

Đối với hành vi của riêng tôi hay nói theo cách nói của Hiến pháp là “Hành vi tốt”, tôi nhận được lời khuyên về việc đề cử này từ một người bạn thân yêu Frank Griffin, một Thẩm phán mới nghỉ hưu của Tòa án Tối cao Ireland. Thẩm phán Griffin đã viết: "Lịch sự và cân nhắc đối với đồng nghiệp, nghề luật sư và công chúng nằm trong những đặc tính tốt nhất mà một thẩm phán có thể có."

Khi tôi kết thúc tuyên bố mở đầu này, thật phù hợp để bày tỏ sự tôn trọng sâu sắc của tôi và sự đánh giá cao đối với Thẩm phán Byron R. White cho hơn 31 năm ông đã phục vụ tuyệt vời cho Tòa Tối cao Pháp viện. Để ghi nhận những lời chúc tốt đẹp của các đồng nghiệp nhân dịp ông nghỉ hưu, Thẩm phán White đã viết rằng ông hy vọng thỉnh thoảng sẽ ngồi trên các tòa phúc thẩm của Hoa Kỳ, thay vì làm một người tham gia vào, để làm một người thụ hưởng từ, các ý kiến ​​của Tòa Tối cao Pháp viện. Ông đã bày tỏ hy vọng được chia sẻ bởi tất cả các thẩm phán tòa án cấp dưới. Ông hy vọng "các án lệnh của Tòa Tối cao Pháp viện sẽ rõ ràng và chính xác, để lại càng ít chỗ cho sự bất đồng về ý nghĩa của chúng càng tốt." Nếu được xác nhận, tôi sẽ ghi nhớ lời khuyên đó và cố gắng viết ra các ý kiến ​​sao cho nó vừa “đúng đắn” vừa “chặt chẽ”./.




Nguyên bản tiếng Anh:

‘What a distance we have traveled’: Ruth Bader Ginsburg on America’s promise for all



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét