29 tháng 6 2020

Đài Tiếng nói Hoa kỳ sẽ cất tiếng giống như Trump


Dưới sự kiểm soát của tổng thống, các đài phát thanh do Hoa Kỳ tài trợ có thể biến thành một cỗ máy tuyên truyền của tổng thống.

Anne AppleBaum

The Atlantic

22/06/2020

Người dịch: Người Mỹ Gốc Việt


Trong tất cả vô số các quan chức, nhà ngoại giao, nhân viên quốc hội và chính trị gia của Washington - những người dành thời gian suy nghĩ về chính sách của Hoa Kỳ-Trung Cộng, có lẽ không ai thực sự kích động Trung Cộng hơn Libby Liu. Trong 14 năm, bà Liu là chủ tịch của Đài Á Châu Tự Do, một đài truyền hình độc lập nhưng được tài trợ bởi Quốc hội đã truyền bá tin tức và thông tin bằng tiếng Quan Thoại, tiếng Quảng Đông, tiếng Duy Ngô Nhĩ, tiếng Tây Tạng và gần một chục ngôn ngữ khác. RFA đã công bố trước tiên những tường trình về các trại tập trung của Trung Cộng được xây dựng để giam giữ hàng triệu người Duy Ngô Nhĩ, thành viên của nhóm thiểu số Hồi giáo bị đàn áp ở Trung Quốc; RFA cũng đã báo cáo những câu chuyện về những người bất đồng chính kiến, những phụ nữ nạn nhân buôn người, tình trạng bất ổn ở Tây Tạng và nhiều chủ đề khác mà Bắc Kinh muốn bỏ qua.


Những câu chuyện này hiển nhiên làm tức giận nhiều chính phủ trong khu vực, khi họ cố hết sức để đảm bảo không ai hay biết. Trung Cộng ngăn chặn mạng tin tức RFA trực tuyến, gây nhiễu các chương trình phát sóng, và bắt giữ các nhà báo và cộng tác viên. Chính phủ Bắc Hàn và Việt Nam cũng cố gắng gây nhiễu và chặn các chương trình phát sóng và trang web RFA. Nhưng trong kỷ nguyên kỹ thuật số, có nhiều cách đi vòng để tránh những hạn chế này. Năm 2011, bà Liu và các đồng nghiệp của bà đã tạo ra Quỹ Công nghệ Mở (OTF), một chương trình thầm lặng nhưng cực kỳ hiệu quả, đã phát minh, phân phối và liên tục cập nhật công nghệ cho phép hàng triệu người đọc và nghe những nguồn thông tin mà chính phủ của họ tìm cách chặn, không chỉ ở Trung Quốc nhưng trên toàn thế giới. Hai phần ba thiết bị di động trên toàn thế giới sử dụng một số công nghệ tài trợ bởi OTF; hàng tỷ người có thể chia sẻ ý tưởng trong không gian an toàn tránh khỏi sự giám sát của chính phủ.

Lúc đầu, OTF chỉ là một chương trình thuộc Đài Á Châu Tự Do. Năm ngoái, với sự chấp thuận của Quốc hội và Văn phòng Quản lý và Ngân sách của Nhà Trắng, nó đã được tách ra thành một tổ chức phi lợi nhuận độc lập, với sự tài trợ của chính phủ và với tham vọng làm việc với khu vực tư nhân. Bà Liu nói với tôi rằng các dịch vụ thông tin của RFA, cộng với các công cụ chống kiểm duyệt của bà, là “đầu nhọn của cây gậy. Chúng tôi tấn công Đảng Cộng sản Trung Cộng, nơi đau đớn nhất, ngay trong đất nước của họ.” Đại sứ quán Trung Cộng tại Washington được cho là đã gọi bà Liu - một người Mỹ gốc Hoa - là một kẻ phản bội huyết thống, và không có gì lạ: Rất ít người đã giúp rất nhiều công dân Trung Quốc đến thế nhìn thấy những lời dối trá của chính phủ.

Thông tin sai lệch của Trung Cộng đột nhiên là một chủ đề thời thượng ở Washington. Chỉ trong tháng này, Ngoại trưởng Mike Pompeo tuyên bố rằng Trung Cộng đang sử dụng “thông tin sai lệch và các cuộc tấn công mạng độc hại” để tạo ra mối bất hòa giữa Hoa Kỳ và Châu Âu. Trump - người có chiến lược tranh cử liên quan đến việc đổ lỗi cho Trung Cộng về đại dịch coronavirus - đã nói một cách đáng ngại rằng thông tin sai lệch của Trung Cộng “xuất phát từ  giới chóp bu.” Bà Liu, người đã làm việc về các vấn đề này trong gần hai thập kỷ, biết nhiều về việc truyền tin sai lệch và các chiến dịch mạng độc hại của Trung Cộng hơn hầu hết mọi người. Bà là một nguồn tài nguyên tuyệt vời cho bất kỳ chính quyền Hoa Kỳ nào; đây đáng lẽ là khoảnh khắc để bà bước ra dưới ánh mặt trời. Thay vào đó, vào thứ Tư tuần trước, bà đã bị sa thải. Chuyện đó cũng xảy đến cho các đồng nghiệp cao cấp của bà tại Đài Á châu Tự do (RFA), Đài Âu châu Tự do (RFE) / Đài Giải phóng (RL), Văn phòng Phát sóng Cuba (Radio Martí) và Mạng Phát sóng Trung Đông - những tổ chức đã cấu thành Cơ quan Truyền thông Toàn cầu của Hoa Kỳ (tên tắt USAGM).

Các nhà ngoại giao thường bực bội và lớn tiếng trước những ý tưởng quyến rũ của những nhà độc tài. Lực lượng quân sự không thể đánh bại ý thức hệ, nhưng các xã hội dân chủ thực sự không có nhiều công cụ mà họ có thể sử dụng để đẩy lùi một cách hiệu quả. Các cuộc biểu tình có thể bị bỏ qua. Phần lớn thời gian, các đối tượng của nhà độc tài không thể nghe thấy bạn. Ngay cả khi bạn có điều gì đó thuyết phục để nói, làm thế nào để bạn tiếp cận với người Trung Quốc, người Cuba hay người Nga? Làm thế nào để bạn có thể xuyên qua màn sương mù tuyên truyền của họ? Làm thế nào để bạn tránh dịch sai, hiểu lầm, hay phạm lỗi?

Trong thời Chiến tranh Lạnh, các nền dân chủ phương Tây đã tìm ra một cách: Họ bắt đầu sử dụng việc phát sóng quốc tế để thể hiện các giá trị của nền dân chủ. Điều đó có nghĩa là họ sẽ làm báo cáo thực sự và báo chí thực sự, chứ không như những lời tuyên truyền. Họ sẽ thực hiện các cuộc phỏng vấn thực sự, chứ không như những bài ca tụng nhà lãnh đạo. Trên hết, họ sẽ là người thay thế cho một nền báo chí tự do ở các quốc gia thiếu nó. Bởi vì các nhà báo của Đài phát thanh Châu Âu Tự do và Đài phát thanh Giải phóng (RFE/RL - cái thứ nhất phát sóng vào Đông Âu, cái thứ nhì vào Liên Xô cũ) đã mô tả chính xác cuộc sống hàng ngày ở Châu Âu cộng sản, bằng ngôn ngữ địa phương, sử dụng các nhà báo bản địa, hàng triệu người theo dõi họ.

Cuối cùng, một số nguyên tắc tương tự cũng được áp dụng cho Đài tiếng nói Hoa Kỳ. VOA là một mạng lưới có trụ sở tại Hoa Kỳ ban đầu được tạo ra vào năm 1942 để cổ võ cho quân đội. Dẫu từ lâu được coi là một cánh tay của chính phủ Hoa Kỳ, nó ít thành công trong hoạt động truyền thông so với RFE/RL và Bộ phận thông tin Quốc tế BBC, vốn duy trì được danh tiếng về sự công bằng không đảng phái. Để cạnh tranh tốt hơn, vào những năm 1970, nó đã được trao nhiều độc lập hơn. Nhưng ngay từ đầu nó đã luôn được dự định, như tuyên bố sứ mệnh của nó vẫn nói rõ ràng, “để đại diện cho nước Mỹ, chứ không phải riêng bất kỳ một thành phần nào của xã hội Mỹ. VOA không bao giờ được dự trù là công cụ của một đảng chính trị, mà là để quảng bá nước Mỹ từ góc độ rộng lớn, phi đảng phái. Các chương trình thành công nhất của nó cho đến nay không có chính trị nào cả: chương trình “Giờ nhạc Jazz” của VOA có lúc có đến 30 triệu người nghe và cả một cộng đồng hâm mộ ở Liên Xô.

So với chi phí cho một kho vũ khí hạt nhân, những chiến thuật này là những thứ rẻ mạt - và có lẽ chúng đã làm suy yếu hệ tư tưởng cộng sản nhiều hơn so với tất cả quân đội Hoa Kỳ cộng lại. Theo thời gian, các đài truyền hình được Mỹ hậu thuẫn ở châu Âu và Nga đã xây dựng niềm tin giúp phá vỡ phép thuật của chủ nghĩa cộng sản và hạ bệ chế độ.

Khi Chiến tranh Lạnh kết thúc, nhiều người đã quên mất những công cụ này. Nhưng trong những thập niên 1990, 2000 và 2010, VOA và RFE/RL vẫn hoạt động; Đài Á Châu Tự Do, cùng với các đài chị em phát sóng vào Cuba và Trung Đông, đã được thêm vào nhóm. Họ tiếp tục làm cùng một công việc, sử dụng các nguyên tắc giống nhau, chỉ ở nhiều quốc gia hơn trước. Với ngân sách khá nhỏ, đôi khi trong điều kiện khó khăn, họ vẫn tiếp tục hoạt động với tư cách là những “người gánh thay,” ở những quốc gia không có báo chí, nơi báo chí nguy hiểm và chính phủ không minh bạch, đưa ra hàng trăm báo cáo bằng hàng chục ngôn ngữ. Thông qua họ, và nhờ họ, người dân một số nơi trên thế giới hiểu biết hơn về nước Mỹ, và đôi khi về cả  đất nước của họ nữa.

Tất cả các tổ chức này được tập hợp dưới Cơ quan Truyền thông Toàn cầu của Hoa Kỳ đã có những thăng trầm. Họ đã có những nhà lãnh đạo tốt hơn và tồi tệ hơn; đã có những tranh luận về việc nên có bao nhiêu chương trình “theo ý thích công chúng" và bao nhiêu tin tức “nghiêm túc" được lan truyền trên các kênh ngôn ngữ bản địa này. Đã có những giai đoạn có sự xuống tinh thần, có vấn đề nhân sự, hay vấn đề quản lý. Năm ngoái, Radio Martí - Đài Phát sóng vào Cuba, đã cho ra một số tài liệu bài Do Thái thuộc loại thuyết âm mưu về George Soros - một vụ khiến tám người đã bị sa thải. Các đời Nhà Trắng kế tiếp nhau đã cố gắng định hình các đài truyền hình theo nhiều cách khác nhau, và đôi khi cũng bị khó chịu bởi sản phẩm của mạng này hay mạng khác. Tuy nhiên, cho đến bây giờ, không có chính quyền Hoa Kỳ nào thực sự cố tâm tiêu diệt các đài truyền hình quốc tế của Mỹ hay xóa bỏ sự độc lập của chúng. Nhưng bây giờ, cuối cùng, một việc như vậy đang xảy ra.

Tác giả của hành động này là Michael Pack: đồng nghiệp của Steve Bannon, nhà sản xuất một bộ phim tài liệu về Clarence Thomas, và một người rất thờ ơ với chủ đề phát sóng quốc tế mà một số người từng gặp ông nói với tôi rằng họ nghĩ ông không thực sự muốn công việc (Họ yêu cầu được giấu tên bởi vì họ vẫn làm việc với ông ta.) Chính quyền Trump đã đề cử ông ta làm Giám đốc điều hành của Cơ quan Truyền thông Toàn cầu từ hai năm trước, nhưng việc đề cử của ông đã thất bại tại Thượng viện, chủ yếu vì các thượng nghị sĩ Cộng hòa không nhiệt tình; Một nhân viên quốc hội đã gặp Pack nói với tôi rằng ông ta dường như không biết gì, lại chẳng bận tâm cả việc “đọc một bài học nhập môn về cơ quan”. Khi được hỏi về những ưu tiên của ông ấy đối với các dịch vụ phát sóng phức tạp, ông ấy sẽ trả lời, theo một người đối thoại khác, với những cụm từ mơ hồ như “cho tôi chút thời gian” và “tôi cần suy nghĩ về nó.” Pack cũng đang bị điều tra hình sự vì cáo buộc chuyển tiền sai từ một tổ chức phi lợi nhuận sang công ty tư nhân của mình, một việc thường sẽ khiến Thượng viện ngừng việc xem xét. Nhưng vì những lý do vẫn chưa rõ ràng, cuối cùng Tổng thống Trump đã quan tâm đến việc đề cử của ông vào mùa xuân này, bắt đầu thực hiện các cú điện thoại và dựa vào ban lãnh đạo Thượng viện Cộng hòa thụ động để bỏ phiếu cho ông.

Pack cuối cùng đã được chuẩn thuận, trong một cuộc bỏ phiếu theo lằn ranh đảng phái, vào ngày 4 tháng Sáu. Một vài ngày sau đó, anh ta đã sắp xếp, với một cái chạm tay quái gở kiểu Orwell [tên tác giả các tiểu thuyết nổi tiếng như “Trại súc vật' và “1984” kể về các xã hội mị dân và độc tài], để lấy xuống một bức chân dung của người tiền nhiệm nổi tiếng của mình, John Lansing, người đã rời khỏi chức vụ vào mùa thu năm ngoái. Lời trích từ một bài phát biểu của Lansing đã được vẽ trên tường bên cạnh bức tranh - “Kể từ khi lập quốc, nền truyền thông và các nhà báo đã đứng canh c các quan chức tư nhân và công cộng để giữ cho họ có trách nhiệm” - cũng bị sơn phủ lên, khiến một số người tự hỏi liệu quan điểm đó cũng sẽ bị xóa. Sau đó, vào tối ngày 17 tháng 6, Pack đã sa thải những người đứng đầu của tất cả các mạng, cộng với nhiều nhân viên cấp cao, trong một loạt các email cộc lốc.

Tất cả mọi người, từ những người Cộng hòa ở Thượng viện đến nhân viên USAGM, đều ngạc nhiên. Một nhân viên vẫn đang làm việc đã mô tả cuộc thanh trừng này là “một việc chưa từng nghe tới” trong lịch sử của tổ chức này. Ngay cả trong những tình huống xấu nhất, anh ấy nói với tôi, không ai nghĩ rằng người đứng đầu của tất cả các mạng sẽ bị cách chức. Một số trong những người bị sa thải có sự hậu thuẫn mạnh mẽ của Đảng Cộng hòa. Jamie Fly, cựu giám đốc của RFE/RL, là cựu phụ tá của Thượng nghị sĩ Marco Rubio; Alberto Fernandez, cựu giám đốc của Mạng lưới Phát sóng Trung Đông, là một cựu viên chức chuyên nghiệp Bộ Ngoại vốn từng được các nhà bình luận cánh hữu khen ngợi.

Những người khác có thể là đảng Dân chủ, nhưng không ai mang tính đảng phái. Amanda Bennett, cựu giám đốc của VOA - là cựu tổng biên tập của tờ The Philadelphia Inquirer và là một nhà báo đoạt giải Pulitzer - đã đoán được chuyện gì đang đến, nên bà đã từ chức ngay trước khi Pack bước vào. Steve Capus, cựu chủ tịch của NBC News, người đang làm cố vấn cao cấp, cũng được yêu cầu rời khỏi tòa nhà; Steven Springer, người đứng đầu bộ phận tiêu chuẩn báo chí, đã bị loại khỏi công việc của mình và được giao một vai trò cố vấn tạm thời cho dàn quản lý mới. Cả Capus và Springer đều dính tới việc xử lý các vấn đề với Radio Martí [đề cập ở trên]. Bà Liu đã tuyên bố ý định từ chức Giám đốc điều hành của [tổ chức] Quỹ Công nghệ Mở (OTF), chờ đợi người thay thế, nhưng bà cũng bị sa thải, luôn cả Chủ tịch của tổ chức này.

Một điều cũng chưa từng có là các quyết định của Pack, đóng băng tất cả các chi tiêu và thay thế tất cả các tổ chức hội đồng quản trị lưỡng đảng với sáu người, bao gồm chính ông, người dường như đã được chọn không vì lý do khả chấp nào ngoài sự thuần khiết về ý thức hệ. Trong số các ủy viên chính trị mới tạo ra này có Rachel Semmel, người đã sử dụng vị trí phát ngôn viên của Văn phòng Quản lý và Ngân sách để đưa ra những câu trả lời gay gắt cho các câu hỏi về quyết định gây tranh cãi của Trump về việc cầm giữ viện trợ quân sự cho Ukraine; bà Bethany Kozma, người đã đưa hoạt động chống phá thai của mình vô chương trình USAID; và Jonathan Alexandre, cố vấn cao cấp của Liberty Counsel, một tổ chức chuyên về tự do tôn giáo, đã từng đe dọa có hành động pháp lý chống lại một thư viện ở Jacksonville, Florida, vì đã tổ chức một sự kiện Harry Potter, với lý do việc đó cấu thành sự quảng cáo cho phù thủy.

Không ai trong số những thành viên hội đồng mới này có bất kỳ căn bản nào trong việc truyền thông quốc tế. Không ai trong số họ đã làm việc ở bất kỳ đâu trong các khu vực địa lý có liên quan nhất (Nga, Trung Cộng, Bắc Triều Tiên, Cuba, Venezuela, Trung Đông) hoặc trong thế giới của công nghệ chống kiểm duyệt. Tôi đã hỏi người phát ngôn của ban lãnh đạo Cơ quan Truyền thông Toàn cầu mới về họ - anh ấy không chịu cho ghi lại - và tất cả những gì anh ấy nói để bảo vệ họ là rằng họ là “lâm thời.” Anh từ chối cho biết liệu tổ chức này có ý định tạo ra các hội đồng lưỡng đảng trong tương lai hay không.

Làm thế nào một tổ chức cực kỳ quan trọng, được tài trợ hàng triệu đô la bởi chính phủ Hoa Kỳ, có thể bị chiếm đoạt bởi phe cực đoan và nặng ý thức hệ nhất của một đảng chính trị riêng lẻ? Ở đây câu chuyện trở nên tồi tệ hơn, vì nó dường như đã xảy ra trong một tình trạng lơ đãng của quốc hội. Một số người trong Quốc hội và quanh Washington thực ra đã nói chuyện trong một thời gian dài về việc giải tán hội đồng quản trị lưỡng đảng và trao cho USAGM một CEO thích hợp, nhưng nhiều người muốn có một số rào chắn được tạo để đảm bảo hơn nữa tính chất lưỡng đảng đã có. Nghị sĩ Ed Royce, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện ở thời điểm đó, đã chèn phiên bản luật của ông  - không có gì ngoài một “ban cố vấn” thiếu thực quyền để giám sát Giám đốc điều hành - vào Dự luật ủy quyền Ngân sách Quốc phòng cho năm 2017. , Tôi được kể rằng khi những người khác nhận ra thì đã quá muộn để có thể phân rã toàn bộ Dự luật. Khi Tổng thống Barack Obama ký ban hành luật vào tháng 12 năm 2016, ông đã bày tỏ quan ngại về tính hợp hiến của điều khoản cụ thể này. Về lý thuyết, các quy tắc mới có thể được viết để kiềm chế ông Pack; trong thực tế, với rất nhiều thứ khác đang diễn ra, điều này sẽ khó xảy ra.

Như vậy, Hoa Kỳ đã lấy những công cụ mạnh mẽ nhất cho chính sách đối ngoại của mình - công nghệ giúp người dân ở các quốc gia đàn áp có thể truy cập internet; các chương trình video và âm thanh rất quan trọng trong cuộc chiến chống lại thông tin sai lệch; những nhà báo đáng tin cậy đang đưa tin thật đến mọi người trong các xã hội khép kín - và ngớ ngẩn trao cho một nhóm người không hiểu chúng, hoặc thậm chí có thể có ý định lạm dụng chúng. Phương pháp tiếp quản một tổ chức độc lập này - sa thải tất cả các lãnh đạo cấp cao của nó, loại bỏ các chuyên gia, đưa vào hệ tư tưởng nghiêng ngả - vốn nổi tiếng ở nhiều quốc gia nơi RFE/RL và RFA hoạt động bao lâu nay. Robert Menendez, một Thượng nghị sĩ Dân chủ có vai vế trong Ủy ban Đối ngoại và là người phản đối việc chuẩn thuận cho Pack, nói với tôi rằng, “thúc đẩy một mục đích ngầm có tính chính trị hoặc đảng phái thông qua cơ cấu điều hành của các nhân sự nặng tính đảng phái có nguy cơ khiến USAGM sẽ không hơn gì các phương tiện truyền thông nhà nước tại các quốc gia mà nó hoạt động.” Tôi từng theo dõi một nhóm những kẻ cực đoan đã phá hủy phương tiện truyền thông nhà nước Ba Lan vào năm 2015, và tôi rất tiếc phải nói rằng không có sự khác biệt nào cả.

Đây là một câu chuyện kỳ ​​lạ, và đây là phần kỳ lạ nhất của nó: Không ai biết chính xác tại sao điều này lại xảy ra. Ngôn ngữ Pack thì nhạt nhẽo. Ông đã đưa ra một thông cáo báo chí nói về “việc quay trở lại với một viễn tưởng mà không may một số người đã quên,” điều mà khó để biện minh cho việc sa thải quá nhiều nhân viên, đặc biệt là những người có thành tích mạnh mẽ gần đây và có quan tâm đến việc bảo vệ các mục tiêu chính sách đối ngoại của Mỹ; nó mượn lời của Hillary Clinton phàn nàn về cơ quan này bảy năm trước, vào năm 2013, như thể không có gì thay đổi kể từ đó. Một cách ma quái, nó cũng tuyên bố rằng sự xuất hiện của Pack đã được đáp ứng với một “đón nhận cực kỳ tích cực của các nhân viên và người thụ hưởng [các chương trình]", một phiên bản không thể là sự thật. Tôi đã nói chuyện với một số nhân viên hiện tại và cựu nhân viên tại cơ quan - tất cả lại muốn ẩn danh vì sợ bị trả thù - một ngườicho rằng dù không ngạc nhiên khi có một số nhân viên thích thú ban quản lý mới, kể cả một số người đang hy vọng được thăng chức, họ tin Pack không thể nhận được sự đón nhận tràn ngập dưới bất kỳ hình thức nào: dịch coronavirus có nghĩa là nhân viên không có mặt ở chỗ làm việc, và trong mọi trường hợp, tất cả đều được hướng dẫn không liên lạc trực tiếp với Pack, và địa chỉ email của ông cũng chưa được cung cấp cho họ. Một người chỉ đơn giản trả lời một truy vấn về thông cáo báo chí đó bằng một tin nhắn ngắn ngủi: “Tin tức giả.” Một người khác nói rằng nó gợi nhớ về kiểu tuyên bố được đưa ra bởi chính phủ Bắc Triều Tiên.

Mỗi người mà tôi phỏng vấn dường như cũng có một giả thuyết khác nhau về các kế hoạch thực sự của Pack. Hầu hết nghĩ rằng mục tiêu hoàn toàn là ý thức hệ. Có lẽ Trump, hoặc nhiều khả năng là ai đó xung quanh ông ấy - có thể Bannon? có thể Stephen Miller? -  muốn cùng nhau bỏ rơi quan niệm “báo chí khách quan,” và hoàn toàn khiến các nhóm truyền thông hành xử giống như những người đồng nghiệp theo chủ nghĩa dân tộc, độc đoán của họ ở Nga và Trung Cộng. Bản thân Bannon đã ngụ ý rằng anh ta sẽ tham gia. “Chúng tôi đang xử lý rất cứng rắn,” ông ấy nói với Vox. “Pack đến đó để dọn dẹp nhà cửa.” (Lưu ý việc sử dụng từ “chúng tôi”.) Có lẽ ý tưởng là buộc các nhóm truyền thông do Mỹ tài trợ  này bắt đầu thực hiện nhiều “thông điệp" và ít báo chí hơn, để nói về sự vĩ đại của nước Mỹ và sự tồi tệ của Trung Cộng thay vì trình bày các bài báo tinh tế về Chính trị Hoa Kỳ và thế giới. Nó không phải là một công thức cho sự thành công, nhưng cho một tập thể ủng hộ nó đang hiện diện tại Washington, tại Quỹ Di sản, [một Viện nghiên cứu có tính bảo thủ] và các nơi khác. Tất nhiên, ý định có thể còn cực đoan hơn: làm lại các mạng dọc theo mô hình kiểu mạng tin Breitbart, một nhóm hữu khuynh bảo thủ, thúc đẩy tư tưởng bài ngoại “America First”. Có lẽ họ muốn Radio Martí sản xuất tài liệu chống Do Thái về George Soros. Điều đó sẽ giảm thiểu lượng khán thính giả nước ngoài khá nhanh, nhưng có lẽ Nhà Trắng không quan tâm.

Hoặc có thể ý tưởng là giúp Trump về chính trị trong nước. Điều này sẽ là bất hợp pháp: Một đạo luật của Quốc hội được thông qua vào năm 1948 rõ ràng cấm các dịch vụ thông tin nước ngoài do chính phủ Hoa Kỳ tài trợ để thực hiện các chương trình nhắm vào đối tượng trong nước. Nhưng tính nghiêm ngặt của đạo luật đã được nới lỏng hồi 2013 và rất khó để thực thi: Trong thời đại kỹ thuật số, không thể ngăn độc giả trong nước đọc tài liệu do VOA đưa ra trên mạng trực tuyến. Khi ông ngày càng ít say mê Fox News, Trump có thể muốn một cái gì đó mà ông có thể kiểm soát hoàn toàn. Nếu Pack có thể sản xuất cái gì hơi tựa “Trump TV,” thì Tổng thống cuối cùng sẽ có một phương tiện truyền thông nhà nước thực sự theo lệnh của mình và không còn cần phải dựa vào Rupert Murdoch [, ông trùm truyền thông, chủ của Fox News và nhiều mạng khác].

Vì đây là thời đại của Trump, một số người cũng nghĩ rằng nhiều nhóm lợi ích tài chính khác nhau có dính dáng. Một số nhóm ở Washington từ lâu đã để mắt đến Quỹ Công nghệ Mở, vận động hành lang mạnh mẽ để nó tài trợ cho các công cụ mà Liu đã nói là không hiệu quả hoặc không phù hợp. Một số người nghĩ rằng Royce, người đã cố gắng loại bỏ hội đồng quản trị lưỡng đảng, đã làm việc đó cho một nhà tài trợ có mưu đồ về tài chính trên các mạng truyền thông này.

Một số có giả thuyết đen tối hơn, có vẻ thuyết âm mưu hơn. Cuộc đảo chính của Pack đang gây tổn hại rất đáng kể nỗ lực chung nhằm ngăn chặn thông tin sai lệch của Trung Cộng và Nga của chính phủ Hoa Kỳ, đến nỗi một số người tự hỏi liệu đó có phải là vấn đề không. “Có lẽ họ không muốn chống lại thông tin sai lệch của Nga,” một nhân viên của phỏng đoán. Có lẽ các chương trình được ông Jamie Fly thực hiện ở Nga hơi bị quá tốt. Có lẽ công nghệ của bà Liu đã giúp quá nhiều người xem được các chương trình. Chúng ta biết Trump nói chuyện với Putin thường xuyên hơn chúng ta nghe nhắc tới - có lẽ chủ đề này đã được đề cập? Trong chiến dịch tranh cử năm 2016 của mình, Trump đã sử dụng tự do các khẩu hiệu do Nga tạo ra và các câu chuyện sai lệch, vì vậy có lẽ ông không bị phiền lòng bởi chúng. Chúng ta cũng biết, nhờ cuốn sách của John Bolton, rằng mối quan hệ của tổng thống với ông Tập Cận Bình ít đối nghịch hơn so với Trump giả vờ. Rốt cuộc, bất cứ ai sa thải Libby Liu, có thể trong thâm tâm chỉ vì lợi ích của Trung Cộng.

Dù lý do thực sự là gì, thiệt hại có thể sâu, rộng và lâu dài. Trong một thế giới nơi sóng vô tuyến tràn ngập thông tin sai lệch của các nền độc tài, hiệu quả của các thông điệp của Hoa Kỳ phụ thuộc vào độ tin cậy và sự độc lập của những người trao thông điệp, theo nhận thức của độc giả. Bất cứ điều gì giống với “Trump TV” hay thậm chí chỉ là tuyên truyền kiểu cũ sẽ thiếu cả hai điều đó. Các đài truyền hình quốc tế của Mỹ là một phần quan trọng của khuôn mặt chúng tôi trình bày với thế giới. Nhờ sơ suất của quốc hội, ác ý của tổng thống và sự thờ ơ nói chung, khuôn mặt đó đã vừa trở nên xấu hơn./.


Nguyên bản tiếng Anh:

The Voice Of America will sound like Trump


28 tháng 6 2020

Những người bảo thủ hàng đầu đòi hỏi câu trả lời về các báo cáo Nga trả tiền Taliban để giết lính Mỹ


Các nhà lập pháp muốn Nhà Trắng giải thích những gì họ biết về các báo cáo về tiền thưởng của Putin để hại quân đội Hoa Kỳ.

Andrew O'Reilly, Fox News

Ngày 28/6/2020

Dịch bởi: Người Mỹ Gốc Việt


Vào ngày Chủ nhật, một trong những nhà lập pháp hàng đầu của Đảng Cộng hòa tại Hạ viện đã tham gia một danh sách các nhà lập pháp kêu gọi chính quyền Trump giải thích những gì họ biết về các báo cáo rằng các nhân viên tình báo Nga đề nghị trả tiền thưởng cho các chiến binh Afghanistan để giết chết quân nhân Hoa Kỳ ở nước này.

Chủ tịch Hội nghị Cộng hòa Hạ viện - bà Dân biểu Liz Cheney từ bang Wyoming - đã tweet vào sáng Chủ nhật rằng nếu các báo cáo trên New York Times về vụ tiền thưởng là đúng, thì Nhà Trắng cần phải giải thích những gì họ biết về tin tình báo này và cách họ đã phản ứng.

27 tháng 6 2020

Các bài viết phân biệt chủng tộc trên Facebook của cảnh sát San Jose bị tiết lộ bởi blogger


Bài đăng trên blog tiết lộ nhóm riêng Facebook tên 10 -7 ODSJ với các cảnh sát hiện tại, và đã nghỉ hưu.

 Tác giả: Jason GreenSan Jose Mercury News

26/06/2020

Dịch bởi: Người Mỹ Gốc Việt

Một loạt các bài đăng trên nhóm Facebook có khuynh hướng bảo thủ và chống Hồi giáo liên quan đến một nhóm các nhân viên Sở Cảnh sát San Jose đã nghỉ hưu hoặc tại chức đã gặp phải những lời khiển trách tức thời từ các quan chức và những người ủng hộ dân quyền, bao gồm các yêu cầu sa thải họ và rà soát lại từ trên xuống các vụ án mà họ có làm chứng trước tòa.

Nhóm riêng này - được gọi là 10-7ODSJ, tham chiếu đến mật mã cảnh sát có nghĩa “ngoài giờ làm việc" (off-duty), là chủ đề của một bài viết được đăng vào Thứ Sáu trên medium.com, một sàn truyền thông công cộng trên mạng. Tác giả, chỉ được xác định là bạn đời của một sĩ quan cảnh sát vùng Vịnh, cho biết bài viết này được thúc đẩy một phần bởi những cáo buộc rằng một nhóm Facebook tương tự đã lên kế hoạch bạo động chống lại Shaun King, một nhà hoạt động và nhà báo có liên quan đến phong trào Black Lives Matter. Một trung sĩ cảnh sát San Jose đã nghỉ hưu, tác giả cho biết, là thành viên của cả hai nhóm.

Ban Giảng huấn Khoa Luật của Đại học George Washington lên tiếng về William Barr

Tổng chưởng lý William P. Barr


Hơn 80% giảng viên tại trường luật Washington đã ký một lá thư lên án hành động của Barr trong cương vị Tổng chưởng lý và kêu gọi ông từ chức. Nhưng một trong những giáo sư đứng tên trên bức thư cho biết các tin tức truyền thông về nỗ lực của Ban giảng huấn để tước văn bằng danh dự của ông Barr là sai và gây bởi sự hiểu lầm về tuyên bố công khai hôm thứ Ba.

Karen Sloan, law.com

24/06/2020

Dịch bởi: Người Mỹ Gốc Việt

Những hành động gây tranh cãi của William Barr trong cương vị Tổng chưởng lý Hoa Kỳ trong nhiều tháng đã đè nặng lên các giảng viên tại Trường Luật Đại học George Washington, cơ sở đã cấp bằng luật khoa cho ông vào năm 1977 và ông đã từng lo việc gây quỹ và làm cố vấn trong nhiều thập kỷ.

“Hành động của ông William Barr đã gây nên, và tiếp tục tạo ra, một mối nguy hiểm rõ ràng và hiện tại đối với các quyền tự do dân sự và trật tự hiến pháp,” bản tuyên bố nhận định.

Giọt nước làm tràn ly là sự việc diễn ra vào ngày 1 tháng Sáu, khi Barr ra lệnh cho cảnh sát liên bang mặc đồ chống bạo động để giải tỏa những người biểu tình ôn hòa tại Quảng trường Lafayette ở Washington để Tổng thống Donald Trump có thể ra chụp ảnh trước nhà thờ. Quảng trường chỉ cách trường luật bốn dãy nhà, và một số sinh viên và giảng viên bị kẹt trong lúc cuộc biểu tình và sau đó.

Ngày hôm sau, một nhóm các giáo sư luật bắt đầu soạn thảo một tuyên bố lên án vai trò lãnh đạo của Barr đối với Bộ Tư pháp Hoa Kỳ và kêu gọi Quốc hội khiển trách ông ta và gọi Tổng thanh tra Bộ Tư pháp đưa ra một cuộc điều tra chính thức về hành vi của ông. Ban giảng huấn trường Luật phát hành tuyên bố đó vào ngày 23 tháng 6, một ngày trước khi Ủy ban Tư pháp Hạ viện chuẩn bị tổ chức một phiên điều trần về sự can thiệp chính trị của Bộ Tư pháp và đe dọa đến tính độc lập của công tố. Hơn 80% của ban giảng huấn - 65 thành viên - đã ký vào bản tuyên bố. Nó là một sự phá lệ có tầm cỡ và đáng chú ý với một cựu sinh viên mà trường  thường nêu lên như một gương thành công.

26 tháng 6 2020

Chính quyền Trump yêu cầu Tòa Tối cao Pháp viện bãi bỏ Đạo luật Y tế ACA

Vụ kiện này là thách thức lớn nhất cho tới giờ đối với đạo luật sức khoẻ 10 tuổi và là thành tựu ghi dấu của Obama.


“Nếu thành công, động thái này sẽ chấm dứt vĩnh viễn chương trình bảo hiểm y tế thường được gọi là Obamacare và xóa sổ bảo hiểm y tế có thể lên tới 23 triệu người Mỹ.”


Sheryl Gay Stoberg, New York Times

26/06/2020

Dịch bởi: Người Mỹ Gốc Việt


WASHINGTON - Chính quyền Trump đã yêu cầu Tối cao Pháp viện vào khuya thứ Năm để lật ngược Đạo luật Chăm sóc sức khỏe với Giá phải chăng (ACA) - một động thái mà nếu thành công sẽ mang lại kết thúc vĩnh viễn cho chương trình bảo hiểm y tế thường biết đến dưới tên Obamacare và xóa sổ bảo hiểm cho tới 23 triệu người Mỹ.

Trong một bản tóm tắt 82 trang nộp một giờ trước nửa đêm, chính quyền [liên bang] đã cùng các giới chức Cộng hòa ở Texas và 17 bang khác tranh luận rằng vào năm 2017, Quốc hội, khi đó do đảng Cộng hòa kiểm soát, đã làm cho luật ACA trở thành vi hiến khi xoá đi hình phạt thuế những ai không mua bảo hiểm - điều khoản được gọi là trách nhiệm cá nhân.

Cuộc tranh luận của chính quyền, diễn ra trong một mùa bầu cử - cũng như trong một đại dịch đang tàn phá nền kinh tế và khiến hàng triệu người Mỹ thất nghiệp không có bảo hiểm y tế - chắc chắn sẽ khơi lại cuộc tranh luận chính trị cay đắng của Washington về chăm sóc sức khỏe.

25 tháng 6 2020

Carly Fiorina từng muốn trở thành một Tổng thống Cộng hòa. Bà sẽ bỏ phiếu cho Biden.

Bà Carly Fiorina, UCV sơ bộ 2016 của đảng Cộng hòa cho chức vụ Tổng thống.
(Hình mượn từ bài tương tự trên trang MarketWatch)


Edward-Isaac Dovere, The Atlantic

25/06/2020

Dịch bởi: Người Mỹ Gốc Việt

Những người Cộng hòa nói Donald Trump nên thua trong tháng 11 nhưng vẫn không chịu bầu cho Joe Biden thì thiếu thành thật, Carly Fiorina lập luận.
Fiorina là một ứng cử viên tổng thống thuộc đảng Cộng hòa chỉ bốn năm trước, và đứng chung liên danh với Ted Cruz trong một thời gian ngắn. Bà nói rằng Trump cần phải ra đi, và điều đó có nghĩa là bà sẽ bỏ phiếu cho Biden.
Fiorina sẽ không giữ im lặng, bầu cho ứng cử viên khác bằng cách viết tên xuống phiếu, hoặc bầu chọn bên thứ ba. “Tôi đã nói rất rõ rằng tôi không thể ủng hộ Donald Trump,” bà nói với tôi, trong một cuộc phỏng vấn có thể được nghe đầy đủ trên mạng âm thanh podcast The Ticket [thuộc tạp chí The Atlantic]. “Bầu cử là sự lựa chọn nhị phân.” Bà đã tự đấu tranh với việc chọn lựa, và việc liệu có nên công khai. Nhưng bà nói rằng sự đấu tranh này là một điều những người Cộng hòa cần làm, kể cả những người đã hợp lý hóa sự ủng hộ Trump bất chấp những bất đồng của họ, vì một số chính sách hoặc việc bổ nhiệm các quan toà của ông.

Trump có một khoản vay nửa tỷ đến hạn. Đó có thể là xung đột lợi ích lớn nhất của ông.




Russ Choma, Mother Jones


Dù thắng hay bại trong tháng 11, một điều không thể thay đổi đối với Donald Trump: Trong vài năm tới, công ty của ông phải giải quyết một loạt các khoản nợ lớn. Trước khi kết thúc nhiệm kỳ thứ hai theo giả thuyết, công ty của ông sẽ phải tái cấp vốn - hoặc trong một kịch bản ít có khả năng hơn, phải trả dứt các khoản vay gần nửa tỷ đô la liên quan tới một số tài sản quý giá nhất của ông, bao gồm cả Trump Tower. Những khoản nợ này đang tới kỳ đáo hạn vào thời điểm nguy hiểm đối với Trump, những khách sạn và khu nghỉ dưỡng đã bị ảnh hưởng bởi doanh thu giảm. Và đó là trước khi đại dịch coronavirus làm suy yếu ngành công nghiệp khách sạn nói chung và Tổ chức Trump nói riêng, buộc phải đóng cửa hoàn toàn hoặc một phần của hầu hết các khách sạn và khu nghỉ dưỡng.


Trên các biểu mẫu công khai tài chính, Trump đã báo cáo nắm giữ 14 khoản vay trên 12 tài sản. Ít nhất sáu trong số các khoản vay đó, đại diện cho khoản nợ khoảng 479 triệu đô la, cần đáo hạn trong bốn năm tới. Một số được bảo đảm bởi chính Trump, có nghĩa là chủ nợ có thể chạm đến tài sản cá nhân của ông - không phải chỉ là tài sản của công ty - nếu ông ấy không hoàn trả. Nếu ông ta còn nắm giữ Nhà Trắng, việc tái cấp vốn cho các khoản nợ này có thể đẩy xung đột lợi ích của  lên một mức lố bịch mới. Làm thế nào công chúng có thể tin các thỏa thuận này là sòng phẳng hay liệu Trump có nhận được các điều khoản ngọt ngào từ một ngân hàng muốn được lòng tổng thống? Và đâu là điều mà những người cho vay mong muốn để đổi lại việc giúp Trump thoát khỏi tình trạng thiếu thốn tài chính?


Chủ nợ lớn nhất của Trump, Deutsche Bank, vào cuối những năm 1990 đã đánh cược vào nhà phát triển bất động sản có lịch sử phá sản doanh nghiệp vốn đã khiến hầu hết các nhà cho vay khác không dám đụng tới. Mặc dù Trump và ngân hàng có trụ sở tại Frankfurt này từng thực hiện một số giao dịch có lời, cuối cùng bộ phận cho vay thương mại Deutsche Deutsche đã học được một cách khó khăn về lý do tại sao các ngân hàng khác coi ông là kẻ đáng tránh: Nếu bị các chủ nợ của mình thúc ép việc chi trả, Trump sẽ phản đòn. Năm 2008, sau khi không trả được khoản vay cho công trình xây cất căn hộ và khách sạn ở Chicago, ông đã nộp đơn kiện trị giá hàng tỷ đô la cáo buộc Deutsche Bank và những người khác đã góp phần vào cuộc khủng hoảng tài chính vừa qua, mà ông đổ lỗi cho việc ông không thể trả được khoản vay.


Tuy nhiên, một bộ phận ngân hàng dành riêng của Deutsche, chuyên phục vụ cho các khách hàng giàu có, tiếp tục cho Trump vay 125 triệu đô la, trên hai khoản vay, để tài trợ cho việc mua và cải tạo khu nghỉ dưỡng có sân gôn Doral của ông vào năm 2012. Cả hai đều là các khoản vay lãi suất thả nổi, nghĩa là lãi suất dao động dựa trên các điều kiện thị trường, mà các chuyên gia cho vay nói rằng chúng thường là các khoản vay chỉ có trả lãi (interest-only). Nếu vậy, Trump có thể đã chẳng trả được bao nhiêu vào vốn vay và sẽ nợ một khoản gần 125 triệu đô la khi các khoản vay đến hạn vào năm 2023.


Vào năm 2014, Trump đã rút một khoản vay thả nổi khác từ nhánh ngân hàng dành riêng của ngân hàng Deutsche Deutsche để tài trợ cho việc phát triển khách sạn sang trọng của mình ở Washington, DC. Số dư của khoản nợ 170 triệu đô la này phải trả vào năm 2024. Năm đó, Trump cũng sẽ nợ Deutsche từ 25 triệu đến 50 triệu đô la liên quan đến khách sạn và khu phức hợp ở Chicago của ông.


Trump đã nhận được các khoản vay bổ sung từ một công ty có tên Ladder Capital, một công ty tài chính chuyên đưa nợ thương mại vào chứng khoán được thế chấp bởi các khoản vay bất động sản. Các công ty như Ladder thường là chọn lựa cuối cùng của người dân và các công ty, vì lý do này hay lý do khác, gặp khó khăn trong việc tìm nguồn vay từ các ngân hàng truyền thống (Ái chà, Trump ôi!). Các công ty như vậy sẵn sàng nhận đặt cược rủi ro vì họ chứng khoán hóa các khoản nợ và chuyển trách nhiệm về nó cho các nhà đầu tư. Trump có hai khoản vay với Ladder sẽ tới hạn trong vài năm tới: khoản vay 100 triệu đô la chỉ trả lãi trên Trump Tower và khoản vay khoảng 13 triệu đô la trên Trump Plaza. Khoản vay Trump Tower đến hạn vào tháng 9/2022.


Các khoản vay lớn, chỉ có lãi suất không phải là bất thường đối với các nhà phát triển bất động sản lớn; không giống những người mua nhà bình thường, họ không tìm cách trả hết các khoản vay có thế chấp tài sản của họ. Thông thường các nhà xây dựng này sẽ thực hiện các khoản vay chỉ có lãi suất mới khi các khoản vay cũ đến hạn, và trong một số trường hợp còn tận dụng sự tăng giá trị của tài sản để rút thêm tiền mặt. Trump, ví dụ, từ lâu đã có một khoản thế chấp trên Trump Tower, không bao giờ trả hết và theo định kỳ tăng mức vay khi ông tái tài trợ.


Tôi nghĩ rằng bất kỳ ngân hàng nào tôi có thể nghĩ đến ở Hoa Kỳ sẽ có cùng một phản ứng: Ông ấy độc hại.” -  Nancy Wallace, Haas School.


Nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, đối với Trump như một cột thu lôi gây tranh cãi, nền kinh tế chùn bước và công ty của ông làm ăn không khá, có thể không dễ để Trump thuyết phục Deutsche hoặc Ladder tái tài trợ.


Khổ sở vì tình trạng tài chính bất ổn của chính mình - hàng loạt vụ bê bối liên quan đến vụ lừa đảo lãi suất, rửa tiền và các hành động bất minh khác mà Deutsche Deutsche đã trải qua vài năm - mối quan hệ của nó với Trump đã kết hợp những tai ương của nó, biến nó thành một thỏi nam châm cho trát đòi hầu tòa từ các ủy ban quốc hội, cũng như một bồi thẩm đoàn ở thành phố New York, đang tìm kiếm hồ sơ tài chính của Trump.


Ngay cả trước khi Trump đắc cử, các giám đốc điều hành của Deutsche đã lên tiếng về mối quan hệ này, từ chối yêu cầu của Trump cho khoản vay trị giá hơn 10 triệu đô la vào đầu năm 2016, New York Times đưa tin. Họ lo lắng, bên cạnh những lý do khác, liệu sẽ ra sao nếu Trump vỡ nợ và ngân hàng phải theo đuổi tài sản của ông tổng thống Mỹ. Các công khai tài chính gần đây nhất của ông không còn liệt kê các tài khoản tiết kiệm chứng khoán tại ngân hàng tư nhân Deutsche Deutsche, cho thấy ông không còn là khách hàng.


Nancy Wallace, giáo sư tài chính bất động sản tại Haas, Trường Kinh doanh của UC Berkeley, cho biết sự xem xét kỹ lưỡng mà Deutsche Bank phải đối mặt có thể khiến các ngân hàng khác sợ hãi. Tôi nghĩ rằng bất kỳ ngân hàng nào tôi có thể nghĩ đến ở Hoa Kỳ sẽ có cùng một phản ứng: Ông ta độc hại. Phơi bày bản thân trước sự giám sát đó trong thực tế pháp lý hiện hành, đối với những người cho vay đủ lớn để cung cấp vốn cho anh ta, đơn giản là việc bất khả thi.


Mike Offit, cựu giám đốc của Deutsche Bank, một trong những nhân viên ngân hàng làm việc với Trump trong những năm 1990, dự đoán rằng nếu ông Trump còn tại vị, Deutsche sẽ cho ông gia hạn ngắn hạn cho đến khi ông hết nhiệm kỳ. Nhưng nó sẽ không thích thú gì việc đó.


“Họ sẽ phải làm một chuyện dễ dàng, đó là gia hạn nó. Họ sẽ gặp nhiều rắc rối hơn nếu họ cố gắng tịch thu tài sản của tổng thống. Chúc may mắn với điều đó. Vì cách đó sẽ lại mang họ ra trước tin tức mỗi ngày. (Deutsche Bank từ chối bình luận về việc sẽ gia hạn hoặc tái cấp vốn cho các khoản vay của Trump.)


Các chuyên gia cho vay thương mại cho biết một công ty như Ladder Capital, vốn dựa vào một tính toán tài chính lạnh lùng hơn, có thể sẽ dễ dàng hơn trong việc cho vay lại Trump. Nhưng với việc kinh doanh của mình có tác động mạnh đến doanh thu trong nhiều năm tới do đại dịch, Trump có thể không thích các điều khoản, có thể ít thuận lợi hơn so với các khoản vay ban đầu của ông. (Ladder đã không trả lời các câu hỏi từ Mother Jones. Cả Tổ chức Trump, công ty cố vấn pháp lý bên ngoài, lẫn Nhà Trắng cũng vậy.)  


Kevin Riordan, một giám đốc điều hành tài chính bất động sản lâu năm và giám đốc của Trung tâm Bất động sản Đại học Rutgers, nói rằng Ladder đã làm giàu trong các giao dịch trước đây với Trump - nhưng ông lưu ý rằng nền kinh tế đã thay đổi. Ladder và các đối thủ cạnh tranh trong ngành chứng khoán thế chấp thương mại (CMBS) chỉ có thể cho vay nếu có một thị trường trái phiếu bất động sản, một thị trường đang có thể khánh kiệt trong một cuộc khủng hoảng tài chính. “Đây là một trận bóng hoàn toàn khác ngày nay,” ông nói. Ông nói thêm rằng trong những năm gần đây, nhóm chứng khoán CMBS đã ngừng tài trợ cho các sân golf vì họ coi đó là doanh nghiệp thời vụ, họ không được coi là an toàn để đặt cược.


“Thế giới đã thay đổi rất nhiều kể từ năm 2012 và tôi nghĩ Tổ chức Trump không phù hợp với thế giới mới này,” ông Wall Wallace nói. “Nhưng nó không có nghĩa sẽ không có một công ty cổ phần tư nhân nào ngoài kia sẽ bị cám dỗ nếu ông ta sẵn sàng trả một lãi suất rất cao.”


Các công ty cổ phần tư nhân chuyên làm lợi từ các tình huống xấu - mua các tài sản và khoản nợ mà hầu hết các công ty ở Wall Street đã không dám đụng tới. Không phải là họ không biết về những rủi ro; nhưng các điều khoản của thỏa thuận mà họ đình công thường được thiết kế để đảm bảo họ có thể lấy lại tiền, bằng cách này hay cách khác. Và họ sẽ không ngần ngại truy đuổi khi một người vay nợ quá hạn, dù thậm chí là một tổng thống.


“Có rất nhiều người cho vay cơ hội ngoài kia. Tất cả trong số họ sẽ làm những thứ này,” ông Off Offit nói, lưu ý rằng các quỹ đầu tư (hedge fund) cũng có thể làm ăn với Trump. Họ sẽ cho cả Ted Bundy [tên một kẻ sát nhân dây chuyền thời 1970] mượn. Họ chẳng  quan tâm.


Trong bất kỳ kịch bản nào, các khoản vay sắp đáo hạn của Trump là một bãi mìn đạo đức chưa từng có, đầy rẫy những xung đột lợi ích tiềm ẩn và khả năng tham nhũng. “Đây là điều vô cùng khó xử,” theo bà Virginia Canter, cố vấn đạo đức của nhóm giám sát Công dân vì Trách nhiệm và Đạo đức ở Washington và một cựu luật sư đạo đức tại Bộ Tài chính và Ủy ban Giao dịch Chứng khoán. “Tôi chắc chắn về mặt nào đó, điều tốt nhất có thể xảy ra là ông ta không thắng cử.”


Nguyên bản:

https://www.motherjones.com/politics/2020/06/donald-trump-loans-deutsche-bank/?fbclid=IwAR2oD4zUE-Zp5qc5Sa_nv31F47nx_jBBqYBNFy7g1v7H7HaQyYdw0HeKQx0


24 tháng 6 2020

Các nhà tài trợ chính trị dính với Trung Cộng đã giành được quyền truy cập vào Trump, GOP

Hàng trăm ngàn đô la quyên góp chính trị đã mở ra cánh cửa ở Washington cho các công dân Trung Cộng có quan hệ cấp cao


                                                                     

 Brian Spegele, Wall Street Journal

23/6/2020

Dịch bởi: Người Mỹ Gốc Việt


Ngay sau khi Donald Trump nhậm chức, những người có quan hệ với nhà nước Trung Cộng đã đổ hàng trăm ngàn đô la vào cuộc bầu cử lại của ông để đến gần và có khả năng ảnh hưởng đến tổng thống mới.

Nỗ lực này đã sớm thành công trong việc giành quyền truy cập cho những người liên quan, giúp họ gặp tổng thống hoặc những người Cộng hòa hàng đầu tại các buổi gây quỹ hoặc tại một cuộc họp nội bộ của lãnh đạo Cộng hoà. Nó tiết lộ cách Trung Cộng tìm hành lang xâm nhập vào chính trị Hoa Kỳ, thu thập thông tin về các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ và nếu có thể ảnh hưởng đến việc hoạch định chính sách.

Lindsey Graham 2015: “Bảo Trump đi xuống địa ngục đi”

Bài viết năm 2015 của Tal Kopan, CNN


Washington (CNN) Sen. Lindsey Graham cho biết đã đến lúc đảng Cộng hòa nên quở trách ứng cử viên tổng thống đầy triển vọng Donald Trump, kêu gọi đảng của ông nói với ông Trump "hãy xuống địa ngục".


"Bạn có biết làm thế nào bạn làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại không? Hãy bảo Donald Trump xuống địa ngục", Graham nói trên mục "New Day" của CNN vào thứ Ba, đáp lại khẩu hiệu nổi tiếng của người ứng viên Cộng hoà này, "làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại (MAGA).”


TNS Cộng hòa bang Nam Carolina đã đáp lại như vậy trước tuyên bố của Trump đưa ra hôm thứ Hai kêu gọi Hoa Kỳ cấm tất cả người Hồi giáo vào nước này.


"Ông ấy là một kẻ cố chấp tôn giáo, bài ngoại, và chuyên săn lùng chủng tộc," Graham nói với Alisyn Camerota. "Ông ấy không đại diện cho đảng của tôi. Ông ấy không đại diện cho những giá trị mà những người nam nữ mặc quân phục đang đấu tranh. ... Anh ấy là người đàn ông của năm của bọn ISIS."


Graham cho biết lời lẽ của Trump mang lại lợi ích cho ISIS trong việc giúp chúng tuyển người cho sự nghiệp của chúng. Ông nói rằng ông đã đi đến Trung Đông 36 lần với tư cách là một nhà lập pháp và là một quân nhân dự bị của Không quân, ông biết quân đội và các nhà ngoại giao ở tiền tuyến rất quan tâm.


"Những gì ông Trump đang làm - và tôi không nghĩ ông ta có nắm bắt về bất cứ điều gì. Ông ta chỉ cố gắng tăng chỉ số thăm dò của mình và nhận được ủng hộ lớn nhất có thể", Graham nói. "Ông ấy đang giúp đỡ kẻ thù của quốc gia này. Ông ấy đang trao quyền cho Hồi giáo cực đoan. Và nếu ông ấy biết bất cứ điều gì về thế giới, ông sẽ biết rằng hầu hết người Hồi giáo đều bác bỏ ý thức hệ này."


Graham nói rằng những gì Hoa Kỳ cần làm là nắm lấy 99% người Hồi giáo từ chối chủ nghĩa cực đoan, cực đoan bạo lực và đã hy sinh “hàng ngàn người" để chống lại những điều đó, và Hoa kỳ cũng cần đầu tư vào Trung Đông và mang cơ hội cho phụ nữ và người dân ở đó.


"Đó là cách bạn chiến thắng cuộc chiến. Một cuộc sống đầy hy vọng thay vì một cái chết được tôn vinh. Và những gì ông Trump đang làm là trải qua mọi thứ chúng ta đang đại diện", Graham nói. "Đi học một trường trung học quân sự, Donald, không phải là tham gia quân đội. Ông chưa bao giờ mặc đồng phục. ... Vì vậy, hãy im đi. Ông đang khiến mọi người gặp nguy hiểm."

Trump đang dẫn đầu vòng sơ bộ của Cộng hòa trong gần như mọi cuộc thăm dò, gần đây đạt 36% trong một cuộc thăm dò của CNN. Graham đã mòn mỏi ở cuối cuộc đua, không đạt được đến 1% trong một số cuộc thăm dò.


TNS Graham đã trở nên ngày càng thẳng thắn về hướng đi của đảng, và cố gắng định vị mình như là tiếng nói của lý trí ngay cả khi chiến dịch tranh cử của ông gặp vất vả.


Graham nói rằng đó là một "bí mật nhỏ bẩn thỉu" của lịch sử Hoa Kỳ rằng luôn hợp khẩu với sự cố chấp và chia phe, nhưng một ứng cử viên tổng thống nên "mang chúng ta lại với nhau".

 

Nguyên bản: https://www.cnn.com/2015/12/08/politics/lindsey-graham-donald-trump-go-to-hell-ted-cruz/index.html


Ảnh hưởng của Trump với Lindsey Graham - và tất cả những người Cộng hòa - đang suy yếu

Bài nhận định của David Von Drehle trên Washington Post


Cuối phim cổ điển năm 1939, Phù thủy xứ Oz, người ta học được - có lẽ họ không nhận ra - một bài học cơ bản về chính trị. Những người bạn nhiệt tình của Dorothy - Người Bù Nhìn,  Ông Thiếc và Sư tử Hèn - đến để giải thoát cô khỏi cái chết chắc chắn tại lâu đài của Phù thủy phương Tây độc ác. Khi cô đến, các vệ sĩ phù thủy từ Praetorian bao quanh ban nhạc quý tộc, để đốt cháy Người Bù nhìn. Thuận tay chụp lấy một cái xô, Dorothy hất nước và vô tình làm tan chảy Phù thủy độc ác.


Trước sự ngạc nhiên của cô gái, đội trưởng của đội bảo vệ hét lên: “Hoan hô Dorothy!” Mới phút trước, họ sẵn sàng giết người vì phù thủy; phút sau, họ thích thú với cái xác đang bốc hơi của bà. Bài học: Để cai trị bằng sự sợ hãi, một nhà lãnh đạo phải luôn tỏ ra đáng sợ.


Giữ suy nghĩ đó khi chúng tôi chuyển sang tin mới nhất từ ​​Thượng nghị sĩ (TNS) Lindsey O. Graham (Cộng hoà - S.C.). Cuối tuần qua, Graham dường như đã cản trở quyền lực của chính quyền Trump ở văn phòng Công tố Liên bang Manhattan. Kể từ khi nào Graham lại nói không với tổng thống? Một kẻ như ống chỉ hướng gió, mà lòng trung thành phản ánh sâu sắc lúc gió giật hay khi lặng gió của quyền lực trong đảng Cộng hòa, Graham là người hỗ trợ khôn ngoan cho TNS John McCain khi người đại diện bang Arizona này mang cờ đảng. Nhưng điều đó đã biến mất từ khi Tổng thống Trump nhậm chức. Graham quay đúng 180 độ để trở thành người bạn chơi gôn, cái bục gác chân và người biện hộ mẫn cán của Trump.


Hai điều xảy ra gần đây đã làm suy yếu ảnh hưởng của Trump đến Graham - và những cơn gió đổi chiều tương tự đang được cảm nhận ở những nơi khác trong Thượng viện. Đầu tiên, Graham đã vượt qua vòng tranh cử sơ bộ của mình một cách rực rỡ vào ngày 9 tháng 6, giành được gần 70 phần trăm số phiếu. Những lo ngại của ông TNS rằng ông phải làm vui lòng tổng thống hoặc nguy cơ bị thách thức bởi một kẻ được Trump hậu thuẫn đã tan biến.


Trong khi đó, số phiếu thăm dò ý kiến ​​của chính Trump đã tan chảy. Một cuộc khảo sát gần đây của Fox News về các cử tri đã đăng ký cho thấy chỉ có 38% ủng hộ việc tái thắng cử của tổng thống. Một con số trong ở hàng 30, về chính trị, tương đương như một xô nước lạnh tạt vào mặt.


Trump và bộ trưởng Tư pháp William P. Barr đã quên kiểm tra hướng gió trước khi đưa ra kế hoạch thay thế Geoffrey Berman của  phòng Công tố Liên bang Nam New York (SDNY) bằng một luật sư được tổng thống ưa hơn. Theo Graham, không ai từ Nhà Trắng hay Bộ Tư pháp hỏi ý kiến ​​ông về kế hoạch này - mặc dù ông chủ trì Ủy ban Tư pháp Thượng viện.


Nếu họ hỏi, họ có thể đã biết rằng Graham đã lấy lại được tiếng nói của mình. Graham nói rằng sẽ không có những kẻ nịnh bợ Trump làm lãnh đạo của SDNY. Với những lời đãi bôi về đặc quyền tổng thống đối với công tố liên bang, Graham nói rõ rằng bất kỳ ứng cử viên nào cho  chức vụ đó đều phải được thông qua bởi các TNS từ New York. Phép lịch sự truyền thống của Thượng viện thực sự có hiệu quả trên thủ đoạn của cặp Trump-Barr, bởi vì cả hai TNS này đều là đảng viên Dân chủ và chống Trump. Tạm thời, Berman sẽ được thay thế tạm bởi người phó của ông, Audrey Strauss, người mà Graham bày tỏ sự tự tin. Bà Strauss cũng là một đảng viên Dân chủ.


Phải thừa nhận rằng, ống chỉ gió của Nam Carolina đã không quỳ xuống và tuyên bố “Hoan hô Joe Biden!” (Mặc dù có một quảng cáo được xem rộng rãi trên mạng, trong đó Graham tuyên bố về cựu phó tổng thống: “Ông [Biden] là một người đàn ông tốt như Chúa từng tạo ra.”) Tuy nhiên, mọi thứ đã thay đổi. Trump một lần nữa cần một người nào đó dọn dẹp mớ hỗn độn của chính mình, nhưng lần này người bạn chơi golf của ông đã nói không.


Hãy chờ xem thêm sự giãn cách chính trị ở Quốc hội khi Trump tiếp tục lúng túng và thất bại, chiến dịch tranh cử sáo mòn, thông điệp tranh cử quanh co, và tính khí thất thường. Uy lực của Tổng thống với khối Cộng hòa đa số ở Thượng viện chưa bao giờ bắt nguồn từ sự tin tưởng hay ngưỡng mộ. Ông cai trị bằng nỗi sợ hãi: bằng tài khoản Twitter, bằng sự trơ tráo, bằng sự nhẫn tâm, và bằng lượng người theo cuồng nhiệt của ông. Nhưng đó là trước khi ông hứa về một vận động trường chật cứng ở Tulsa và để rồi giao một rừng ghế trống.


Các TNS Cộng hoà đã dung túng cho Trump với hy vọng ông sẽ thúc đẩy các ứng viên của họ. Nhưng một người với mức thăm dò ở 38% thì khó mà giúp đỡ được ai. Thật vậy, Trump dường như đang là gánh nặng cho các ứng cử viên Cộng hòa ở Bắc Carolina, Iowa, Montana, Maine, Kansas - thậm chí Texas. Trước tình hình hiện nay, đảng Dân chủ chỉ cần thắng một nửa trong các cuộc đua đó, và có thể chỉ cần một phần ba, để chiếm được đa số ở Thượng viện.


Tại sảnh Quốc hội, các TNS Cộng hòa đã cố tránh né khi các nhóm truyền thông đến gần. Nếu bị dồn vào chân tường và được hỏi về một dòng tweet kỳ quặc hoặc một cuốn sách đầy các tố cáo, họ làm như thể họ vừa được giải cứu về từ một hoang đảo. Hoặc họ giả điếc. Hoặc họ làm bộ quá bận rộn để khỏi trả lời.


Trong chính trị, chuyện xấu thì có xu hướng trở thành chuyện tồi tệ, và đây là chuyện đang xảy ra. Một ứng cử viên bị đuối nước càng tuyệt vọng cần một bàn tay giúp đỡ bao nhiêu, những người có thể đưa tay càng ít háo hức bấy nhiêu, cho đến khi dòng xoáy gióng tiếng chuông báo tử.


Nguyên bản: https://www.washingtonpost.com/opinions/trumps-sway-over-lindsey-graham--and-all-republicans--is-weakening/2020/06/23/8a7dcf1c-b579-11ea-a8da-693df3d7674a_story.html