02 tháng 12 2020

Bộ trưởng Ngoại giao tân cử Antony Blinken: Chính sách đối ngoại của Mỹ và các vấn đề thế giới


Phỏng vấn Antony Blinken bởi Walter Russell Mead, Viện Hudson

09/07/2020

Dịch bởi: Người Mỹ Gốc Việt

Cuộc đối thoại trên được thực hiện vào ngày 9 tháng 7 năm 2020  thực hiện bởi Walter Russell Mead thuộc Viện Hudson lúc ông Antony Blinken đang là cố vấn về Chính sách Ngoại giao trong chiến dịch Biden. Sau khi đắc cử, Joe Biden đã chọn ông Blinken làm Bộ trưởng Ngoại giao trong nội các sắp tới. Sau đây là bản dịch đầy đủ của cuộc đối thoại đó, mang tên, Đối thoại về chính sách đối ngoại của Mỹ và các vấn đề thế giới: Cuộc trò chuyện với Cựu Thứ trưởng Ngoại giao Antony Blinken.

Walter Russell Mead: Xin chào và mừng đón bạn đến với loạt bài Đối thoại về Chính sách Đối ngoại của Viện Hudson. Tôi là Walter Mead, Thành viên cao cấp tại Viện Hudson. Tôi rất vui được tham gia hôm nay cùng Antony “Tony” Blinken, Cố vấn Chính sách Ngoại giao cho Chiến dịch Tranh cử Tổng thống của Biden và là cựu Thứ trưởng Ngoại giao và Phó Cố vấn An ninh Quốc gia.

Trong sự nghiệp của mình, ông Blinken đã đảm nhiệm nhiều chức vụ trong chính phủ. Ông là Cố vấn An ninh Quốc gia cho Phó Tổng thống Biden trong chính quyền Obama. Ông cũng từng là Giám đốc Nhân viên Thượng viện cho Ủy ban Đối ngoại Thượng viện từ năm 2002 đến năm 2008 và là nhân viên của Hội đồng An ninh Quốc gia trong chính quyền Clinton.

Trong thời gian làm việc tại Bộ Ngoại giao, ông Blinken đã đóng một vai trò quan trọng trong các nỗ lực ngoại giao nhằm chống lại Nhà nước Hồi giáo. Ông đã nghiên cứu về cuộc khủng hoảng tị nạn toàn cầu và tái cân bằng đối với châu Á. Ông ấy là một cây bút mục đóng góp ý kiến ​​cho báo The New York Times và một nhà phân tích các vấn đề toàn cầu cho CNN. Tony, rất vui được gặp anh. Cảm ơn anh rất nhiều vì đã tham gia với chúng tôi ngày hôm nay.

Tony Blinken: Thật tuyệt khi được ở đây cùng anh, Walter. Cảm ơn vì đã mời tôi.


TÌNH HÌNH CHUNG

Walter Russell Mead: Tuyệt vời. Tôi nghĩ hôm nay sẽ là một cuộc trò chuyện thú vị. Tôi hy vọng chúng ta có thể còn tiếp tục vào nhiều thời điểm khác. Đối với định dạng cho các cuộc trò chuyện này, như một số độc giả thường xuyên của chúng tôi biết rằng chúng tôi cố gắng cho mọi người ở đây cơ hội thực sự để nói ra suy nghĩ của họ, thực sự cung cấp cho chúng ta một số chi tiết về cách họ nhìn thế giới, ưu tiên của họ là gì. Điều này không phải để gây tranh cãi. Giả định rằng người xem đủ thông minh để tìm ra liệu họ đồng ý hay không đồng ý với những gì họ đang nghe, nhưng cũng có những người muốn có thông tin thực về những gì đang diễn ra trên thế giới.

Là một người từng là cố vấn cực kỳ thân cận của Phó Tổng thống và là người đứng đầu nhóm chính sách đối ngoại của Tổng thống cho chiến dịch tranh cử tổng thống của Biden, rất ít người có thể nói về chính sách đối ngoại của chính quyền Biden trông như thế nào hơn Tony Blinken. Khi nhiều cuộc thăm dò được đưa ra và nhiều người bắt đầu nghĩ rằng chính quyền Biden không chỉ là một khả năng, mà thậm chí có thể là một sự khá chắc chắn. Rõ ràng, sự quan tâm đến chính sách đó sẽ trông như thế nào sẽ ngày càng gia tăng.

Tôi tự hỏi có lẽ nơi tốt nhất để bắt đầu, Tony, sẽ là để tôi hỏi bạn khi nhìn khắp thế giới, bạn sẽ mô tả những dòng chính của chính sách đối ngoại Biden có thể như thế nào?

Tony Blinken: Ồ, Walter, tôi nghĩ, trước tiên có thể hữu ích nếu chỉ lùi lại một bước và nghĩ về thế giới mà chúng ta sẽ được thừa hưởng nếu Phó Tổng thống Biden được bầu chọn. Nó sẽ giải thích cho bạn khá nhiều về đường lối chúng tôi theo đuổi khi nắm quyền. Tôi nghĩ điều đó không kém phần quan trọng vì bằng chứng là chúng ta đang sống trong thời kỳ chuyển dịch quyền lực và sự liên kết giữa các quốc gia, sự phân tán quyền lực khổng lồ ra khỏi các quốc gia và ngày càng có nhiều câu hỏi về quản trị trong các quốc gia, sự thay đổi địa chính trị, nhân khẩu học, công nghệ, môi trường và kinh tế to lớn mà tất cả chúng ta đang trải qua hàng ngày và trên thực tế, tốc độ và mức độ thay đổi nhanh chóng đến mức tôi nghĩ rằng chúng ta đã đánh mất ngôi sao Bắc Đẩu của mình. Mọi người ngày càng hoang mang. Họ cảm thấy một cảm giác hỗn loạn. Họ không biết phía nào đang lên.

Tôi nghĩ là hệ quả của điều đó, cũng như vấn đề bất bình đẳng to lớn cả trong nước chúng ta và trên toàn thế giới, chúng ta đang phải đối mặt bối cảnh quốc tế phức tạp và bối cảnh an ninh quốc tế đầy thách thức, chắc chắn trong nhiều thập kỷ qua, nếu không lâu hơn thế.

Nói như vậy, tôi nghĩ Phó Tổng thống chắc chắn tin rằng nó nằm trong khả năng đáng kể của chúng ta, khả năng đáng kể của Hoa Kỳ trong việc định hình mọi thứ - ít nhất là trong tương lai gần - cho một tương lai tốt đẹp hơn, nơi mà nền an ninh của chúng ta, sự thịnh vượng của chúng ta, các giá trị của chúng ta được nâng cao chứ không hề giảm sút. Đó là bức tranh toàn cảnh mà chúng ta đang đối mặt. Ngay cả trong tất cả sự thay đổi này, tôi nghĩ rằng có một số lợi điểm nhất định và hãy để tôi chỉ đề cập ngắn gọn về những lợi điểm đó và chúng ta có thể đi vào chi tiết cụ thể hơn.

Thứ nhất, cho dù chúng ta muốn hay không, thế giới có xu hướng không tự tổ chức. Vẫn có một lợi điểm lớn, và theo một số cách, thậm chí còn lớn hơn trước đây về sự can dự của Hoa Kỳ, về sự lãnh đạo của  Hoa Kỳ, dù rằng về cơ bản chúng ta có quyền lựa chọn. Nếu chúng ta không thực hiện nhiều việc tổ chức đó theo nghĩa định hình các quy tắc, các chuẩn mực và thể chế mà các quốc gia có liên quan với nhau qua đó, thì một trong hai điều, hoặc là người khác sẽ làm và có thể không theo cách nâng cao lợi ích và giá trị của chính chúng ta, hoặc có thể cũng chẳng khá hơn nếu không ai  và sẽ có một xu hướng hỗn loạn và khoảng trống có thể bị những điều xấu lấp đầy trước những điều tốt. Có một điểm mạnh là tôi nghĩ rằng Phó Tổng thống tin vào sự tham gia của Hoa Kỳ, vào khả năng lãnh đạo của Hoa Kỳ.

Thứ hai, và cũng xin nhắc rằng nó không kém phần quan trọng đối với dù có vẻ hiển nhiên, cũng có một lợi điểm trong việc tìm ra những cách thức và có thể là những cách mới để hợp tác giữa các quốc gia và giữa các bên liên quan khác nhau bởi vì cần đặt ra những vấn đề lớn mà chúng ta phải đối mặt với tư cách là một quốc gia và một hành tinh, cho dù đó là khí hậu thay đổi, cho dù đó là một đại dịch, cho dù đó là sự phát tán của vũ khí xấu. Rõ ràng là không có giải pháp nào trong số này có các giải pháp đơn phương, ngay cả ở một quốc gia hùng mạnh như Hoa Kỳ cũng không thể giải quyết chúng một mình. Không có bức tường nào đủ cao hoặc đủ dày để ngăn chặn chúng. Chúng ta phải tìm ra các cách để hợp tác hiệu quả hơn có tính đến thực tế là hiện nay có tất cả các loại nhóm và cá nhân được trao quyền bởi công nghệ và thông tin có quyền phủ quyết lớn hơn bao giờ hết đối với các quyết định của các nguồn quyền lực và ra quyết định truyền thống, như một chính phủ quốc gia hoặc một tổ chức quốc tế. 

Thêm vào đó, một cuộc khủng hoảng về uy tín của các thể chế, tình trạng siêu đảng phái, tham nhũng tràn ngập hệ thống của chúng ta theo những cách khác nhau, nó tạo ra một thời kỳ vô cùng thách thức. Đó  tựa như là một vỏ bọc mà tôi nghĩ một chính quyền mới sẽ hoạt động bên trong nó.


TRUNG QUỐC

Walter Russell Mead: Tôi nghĩ điều đó đúng. Có lẽ những gì chúng ta nên làm là nói về một vài điểm nóng và sau đó quay trở lại loại vấn đề bao trùm, nếu có thể được và tôi nghĩ điều đầu tiên mà nhiều người nghĩ đến sẽ là mối quan hệ Mỹ-Trung, nơi một số cách, kỳ lạ thay, mặc dù môi trường chính trị của Hoa Kỳ đã trở nên rất phân cực, chúng ta vẫn thấy một sự liên tục. Chính quyền Obama bắt đầu việc tái cân bằng về phía châu Á. Hôm nay, bạn nhận được tin từ nhiều đảng viên Đảng Dân chủ cũng như nhiều đảng viên Đảng Cộng hòa về mối quan ngại về những gì đang diễn ra ở Trung Quốc và tương lai của mối quan hệ. Bạn thấy chính quyền Biden đang chuẩn bị thế nào để đối phó với Trung Quốc?

Tony Blinken:  Vâng, trước hết, tôi nghĩ bạn nói đúng. Ngày càng có nhiều sự đồng thuận giữa hai đảng rằng Trung Quốc đặt ra một loạt thách thức mới và hiện trạng thực sự không bền vững, đặc biệt khi nói đến các hoạt động kinh tế và thương mại của Trung Quốc, sự thiếu chuyện có đi có lại trong các mối quan hệ, hoặc điều gì đó cần được duy trì nhưng không thể và chúng ta tiếp tục phải đối đầu với nó.

Đây là vấn đề và một lần nữa, hãy lùi lại một bước, mối bận tâm của tôi bây giờ - nhìn trên góc cạnh về lợi ích chiến lược của Trung Quốc và về lợi ích của chính chúng ta - là Trung Quốc đang ở vị thế mạnh hơn và chúng ta đang ở vị thế yếu hơn, do kết quả của ba năm rưỡi qua, và đó là điều mà chính quyền Biden sẽ phải bắt đầu xây dựng lại. Ý tôi là gì?

Nếu bạn nghĩ về những gì Trung Quốc hy vọng đạt được về mặt chiến lược trên toàn thế giới, thật không may, theo đánh giá của tôi, chính quyền Trump đã giúp họ thúc đẩy lợi ích của họ. Các liên minh của Hoa Kỳ yếu hơn, Trung Quốc nhìn thấy các liên minh là nguồn sức mạnh cốt lõi của Hoa Kỳ, điều mà họ không chia sẻ và tận hưởng. Thật không may, cách Tổng thống Trump theo đuổi các chính sách của mình đã làm suy yếu, không củng cố các liên minh cốt lõi của chúng ta, đặc biệt là ở châu Á.

Về các tổ chức, Trung Quốc đang cố gắng khẳng định vai trò lãnh đạo của mình trong các tổ chức quốc tế trên sự thiệt thòi của chính chúng ta. Chà, việc chúng ta rút lui khỏi hầu hết mọi tổ chức mà bạn có thể nghĩ đến đã để lại một khoảng trống cho Trung Quốc lấp đầy.

Khi nói đến các giá trị, việc chúng ta từ bỏ việc bảo vệ các giá trị của chính mình và ở châu Á cũng như đối với các hành động của Trung Quốc, theo tôi, đã khiến chính quyền Bắc Kinh cảm thấy được miễn trừng phạt nhiều hơn trước việc đàn áp dân chủ ở Hong Kong hay việc đối phó và lạm dụng nhân quyền với người Duy Ngô Nhĩ ở Trung Quốc.

Cuối cùng, nền dân chủ của chính chúng ta, khi nó yếu, khi nó có vẻ như đang rối loạn, khi nó dường như không mang lại lợi ích cho người dân khi mọi người đang đặt câu hỏi về tính hợp pháp của nó, là điều được xem là tốt cho Trung Quốc vì mô hình của chúng ta trông kém hấp dẫn hơn so với khi khác. Tôi nghĩ rằng thật không may, Tổng thống Trump đã dẫn đầu một cuộc tấn công vào nền dân chủ của chính chúng ta, các thể chế của nó, các giá trị của nó, những người dân mà nó phục vụ để làm suy giảm tính hợp pháp của nó, không chỉ trong mắt người Mỹ mà cả trên toàn thế giới. Theo nghĩa đó, tôi e rằng chúng ta đang gặp bất lợi về mặt chiến lược. Trung Quốc đang có lợi thế chiến lược vào thời điểm đặc biệt này.

Nói như vậy, chúng ta sẽ tiếp cận mọi thứ như thế nào? Một vài điều đáng được nhấn mạnh, trước tiên, điều quan trọng là vì chúng ta đang cạnh tranh với Trung Quốc và không có gì sai khi cạnh tranh nếu điều đó là công bằng. Trên thực tế, nó hy vọng mang lại điều tốt nhất theo một số cách. Chẳng hạn, chúng ta cần đầu tư vào khả năng cạnh tranh của chính mình. Điều đó có nghĩa là phải tái định hướng từ cơ bản các nguồn lực và ưu tiên khi đầu tư vào cơ sở hạ tầng của Mỹ, giáo dục Mỹ, hệ thống chăm sóc y tế, người lao động của chúng ta và khả năng cạnh tranh của họ.

Thứ hai, một trong những điều tôi nghĩ là thiếu sót trong cách tiếp cận của chính quyền Trump trong việc cạnh tranh với Trung Quốc là nó không được thực hiện với các đồng minh và đối tác của chúng ta mà ngược lại là đã không có họ, thực sự là xa lánh họ. Chúng ta cần tập hợp các đồng minh và đối tác của mình thay vì xa lánh họ để đối phó với một số thách thức mà Trung Quốc đặt ra.

Ví dụ về thương mại, như bạn biết đấy, riêng chúng ta chỉ chiếm khoảng 25% GDP thế giới. Khi chúng ta làm việc với các đồng minh và đối tác, tùy thuộc vào đối tượng mà chúng ta đưa vào tổ hợp, đó là 50 hoặc 60% GDP. Đó là trọng lượng lớn hơn rất nhiều và Trung Quốc khó có thể bỏ qua.

Thứ ba, chúng ta cần phải bảo vệ các giá trị của mình và đặt chúng trở lại trung tâm trong chính sách đối ngoại của chúng ta, chứ không phải bỏ đi. Rõ ràng chúng ta cần phải ở một nơi để ngăn chặn hành vi xâm lấn một cách hiệu quả, nếu Trung Quốc theo đuổi nó.

Cuối cùng, tôi nghĩ bạn sẽ thấy được chuyện Biden tái lập sức mạnh tương đối trong mối quan hệ, sau đó có thể thu hút sự tham gia của Trung Quốc và làm việc với Trung Quốc, trong những lĩnh vực mà lợi ích của chúng ta chồng chéo rõ ràng, cho dù đó là, cạnh tranh với biến đổi khí hậu, đối phó với y tế toàn cầu và đại dịch, đối phó với sự phát tán vũ khí nguy hiểm. Tuy nhiên, chúng ta sẽ khá hơn nhiều khi tìm cách hợp tác khi chúng ta đang hành động từ vị thế mạnh thay vì từ vị thế yếu.


CHÂU Á

Walter Russell Mead: Được rồi, tôi nghe những gì bạn đang nói. Về các vấn đề về giá trị và dân chủ, rõ ràng là tôi đã không đến châu Á trong vài tháng qua, nhưng tôi đã dành thời gian ở đó vào năm ngoái. Tôi đã nghe ý kiến ​​từ một số người ở một số quốc gia rằng việc thúc đẩy dân chủ không phổ biến ở nhiều đồng minh châu Á tiềm năng của chúng ta, so với chẳng hạn như, ở châu u trong Chiến tranh Lạnh.

Nếu chúng ta muốn Thái Lan, Miến Điện và Việt Nam, một số quốc gia khác làm việc với chúng ta và thậm chí ở Ấn Độ theo một mức độ nhất định, như là về dân chủ, nhưng họ có một cái nhìn hơi khác về điều đó so với cách nhìn của chúng ta, như là về ý thức hệ trong khi chắc chắn mang lại những lợi thế nhất định hoặc tôi có thể nói nhắc thêm Philippines, cũng làm phức tạp thêm nhiệm vụ xây dựng và quản lý liên minh ở châu Á. Làm thế nào bạn sẽ trả lời cho điều đó?

Tony Blinken: Một vài điều, trước tiên, đây không phải là về những cuộc thánh chiến với lưỡi lê để xây dựng một thế giới dân chủ, nhưng tôi nghĩ chúng ta phải bắt đầu từ đó, ít nhất là như tôi thấy đó là tiền đề cơ bản, đó là khi chúng ta đang suy nghĩ và sau đó tôi sẽ đi vào chi tiết với khu vực châu Á, nhưng hãy nhìn xem, giả sử Joe Biden đắc cử tổng thống, ông ấy sẽ kế thừa hai thứ; một đất nước bị chia rẽ và một thế giới ngày càng rối ren. Tôi nghĩ rằng ông ấy sẽ lập luận rằng câu trả lời tốt nhất, câu trả lời cơ bản ban đầu tốt nhất cho những thách thức đó trên thực tế là nền dân chủ bởi vì nó là khi nó vận hành, là nền tảng sức mạnh của chúng ta ở trong nước cũng như ở nước ngoài.

Nó nên phản ánh chúng ta là ai, chắc chắn đó là cách chúng ta nhìn thấy bản thân và ít nhất là cho đến gần đây, tôi cũng nghĩ, đó cũng là cách mà thế giới có xu hướng nhìn chúng ta, nhưng nền dân chủ rõ ràng đang bị thách thức theo những cách mà được cho là chưa từng có trước đây. Đó là nền tảng cho chính sách đối ngoại của chúng ta.

Trước tiên, khi bạn nghĩ về nó, sức mạnh của nền dân chủ của chúng ta ở nhà gắn liền trực tiếp với khả năng của chúng ta để trở thành động lực cho sự tiến bộ, để huy động hành động tập thể trên toàn thế giới. Ở đây một lần nữa, mối quan tâm của tôi là chúng ta đã chứng kiến ​​một cuộc tấn công hàng ngày vào nền dân chủ dưới chính quyền này, điều này đã làm thui chột khả năng lãnh đạo của chính chúng ta. Như Joe Biden thích nói, "Chúng ta đi được rất nhiều dặm từ việc dẫn đầu bởi sức mạnh của tấm gương của chúng ta, không chỉ bằng tấm gương về sức mạnh của chúng ta."

Sau đó, ở nước ngoài, các nền dân chủ khác có xu hướng trở thành nguồn sức mạnh cho chúng ta nếu chúng ta hành động cùng nhau nhưng ở đây một lần nữa, chúng ta gặp vấn đề, như bạn biết rất rõ, chúng ta đã thấy sự thoái lui khi nói đến nền dân chủ trong thập kỷ vừa qua hoặc lâu hơn. Tổ chức Freedom House theo dõi vấn đề này và xếp hạng các quốc gia trong số 40 quốc gia được xếp hạng tự do trong những năm '80,' 90, và phần đầu thế kỷ này, theo tôi nhớ, một nửa trong số 40 quốc gia đó đã hoàn toàn tụt lùi trên các chỉ số của họ và có vấn đề mọi người gọi là suy thoái dân chủ. Các thể chế chuyên quyền từ Nga đến Trung Quốc đang cố gắng khai thác điều đó, để đổ thêm dầu vào những rắc rối của chính chúng ta.

Chính vào thời điểm các nền dân chủ cần nhất sự lãnh đạo và tôi cho rằng sự lãnh đạo từ Hoa Kỳ, đóng vai trò mà trước đây đã từng đóng, là nhà lãnh đạo của thế giới tự do. Thật không may, chúng ta đang có một tổng thống, một người đã ôm ấp những kẻ chuyên quyền và bỏ rơi những người dân chủ, dường như lại đứng sai bên đối với nhiều người. Nói một cách dài dòng rằng nếu chúng ta đổi mới nền dân chủ ở quê nhà, nếu chúng ta hồi sinh các liên minh của chúng ta với các nền dân chủ trên toàn thế giới, thì điều đó tạo ra nền tảng để chúng ta hành động, tôi tin rằng, hiệu quả hơn trong việc đối phó với rất nhiều thách thức.

Tôi không nghĩ rằng đó là một mô hình phù hợp với tất cả và có những quốc gia mà chúng ta cần làm việc rõ ràng, bao gồm cả ở châu Á có thể không phù hợp với lý tưởng dân chủ Jefferson mà chúng ta có thể có. Rõ ràng, chúng ta không được tốt như thế ở vào thời điểm này, nhưng khi bạn xây dựng nền tảng dân chủ của mình, khi bạn có được các nền dân chủ cùng hoạt động, điều đó tạo ra nền tảng để đưa những người khác vào trên các vấn đề khác nhau.

Đặc biệt, khi nói đến riêng châu Á, tôi nghĩ chúng ta đã thực hiện tái cân bằng dưới thời chính quyền Obama-Biden. Tôi nghĩ rằng đó là một phương tiện hữu hiệu để chuyển hướng thì giờ, năng lượng và tài nguyên của chúng ta đến một phần của thế giới được cho là quan trọng hơn bất kỳ nơi nào khác đối với tương lai của chúng ta nhưng điều đó đòi hỏi phải làm việc với các quốc gia chắc chắn không hoàn toàn dân chủ theo các biện pháp bạn và tôi sẽ cân nhắc. Chúng ta rõ ràng cần phải theo đuổi điều đó. Hy vọng rằng, khi mô hình của chúng ta một lần nữa trở nên hấp dẫn và hiệu quả trong việc giải quyết các vấn đề và giúp mọi người thăng tiến trong cuộc sống của chính họ, thì bạn sẽ có động lực để các quốc gia tiếp tục dân chủ hóa chính họ.


TRUNG ĐÔNG

Walter Russell Mead: Được rồi. Chà, hãy nhảy từ châu Á sang Trung Đông. Ở đây, tôi đoán tôi sẽ bắt đầu bằng cách hỏi, đã có một số cuộc thảo luận rằng có lẽ Trung Đông bây giờ không quan trọng nhiều đối với Hoa Kỳ như nó đã từng có một thời, như khi chúng ta còn nhập khẩu dầu và dầu là loại được coi là chìa khóa cho mọi thứ trên thế giới, và trước sự trỗi dậy của Trung Quốc bây giờ, liệu vị trí của Trung Đông có thay đổi lớn trong Chính sách Đối ngoại của Mỹ không?

Tony Blinken: Chà, tôi nghĩ, nói ngắn gọn là có, nhắc lại rằng khi chúng ta đang xem xét những thứ đã có trong chính quyền Obama-Biden với cái gọi là xoay trục sang châu Á hay tái cân bằng sang châu Á, đó chỉ đơn giản là một sự công nhận những gì chúng ta đã xem là dữ kiện khi chúng ta xem xét lợi ích của chúng ta ở đâu là cấp thiết nhất, ở đâu có vẻ như tương lai sẽ trỗi lên nhiều nhất cho các lợi ích của Hoa Kỳ. Chúng ta đã đầu tư không đủ ở châu Á và được cho là quá thừa ở các khu vực khác. Tôi nghĩ rằng đó vẫn là vấn đề lúc này.

Có lẽ, trong chính quyền Biden, chúng ta sẽ chú trọng nhiều hơn đến Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương, chú trọng nhiều hơn vào bán cầu của chúng ta cũng như một số cam kết lâu dài, tôi hy vọng với châu Phi và hiển nhiên, châu Âu vẫn là đối tác có thể cậy đến trước tiên chứ không phải sau cùng khi cần đối mặt với những thách thức mà chúng ta phải đối mặt. Cũng giống như vấn đề phân bổ thời gian và ưu tiên ngân sách, tôi nghĩ rằng chúng tôi sẽ làm ít hơn, không nhiều hơn ở Trung Đông.

Tuy nói vậy, rõ ràng là có một số nguyên tắc cơ bản không đổi bao gồm và bắt đầu, ngay cả mối quan hệ của chúng ta với Israel như là mỏ neo và nền tảng cho nền dân chủ trong khu vực, điều đó sẽ không thay đổi. Cam kết đối với an ninh của Israel sẽ không mất đi nhưng về tổng thể, về lượng thời gian, sự tập trung cũng như năng lượng và nguồn lực, chúng ta cần suy nghĩ về cách chúng ta phân bổ chúng sao cho phù hợp nhất với lợi ích của chúng ta. Một lần nữa, tôi nghĩ rằng điều đó gợi ý nhiều hơn ở Châu Á - Thái Bình Dương, nhiều hơn ở bán cầu của chúng ta và sự gắn bó lâu dài ở Châu Âu.

Walter Russell Mead: Bạn đã nói về việc nếu Iran quay trở lại tuân thủ hoàn toàn JCPOA, thì Mỹ sẽ  tham gia dưới chính quyền Biden và sẽ tiến triển từ đó. Nó trông như thế nào?

Tony Blinken: Vâng, một lần nữa, tôi nghĩ rằng chúng ta có một vấn đề mà Tổng thống Trump đã biến thành một vấn đề lớn hơn nhiều, sâu hơn nhiều và có khả năng trở thành một cuộc khủng hoảng. Tổng thống đã làm hai điều. Ông đã xé bỏ JCPOA, thỏa thuận hạt nhân với Iran và ông nói rằng việc đó sẽ dẫn đến và buộc Iran phải đàm phán một thỏa thuận tốt hơn. Ông cũng thiết lập một chiến dịch gây áp lực tối đa mà theo ông là sẽ kiềm chế các hành động khiêu khích của Iran trong khu vực.

Trên thực tế, điều hoàn toàn ngược lại đã xảy ra như nhiều người dự đoán vào thời điểm đó. Việc tháo bỏ JCPOA không những đã chẳng đưa đến một thỏa thuận tốt hơn  mà còn, do các hành động của chính quyền Trump, giờ đây đã đặt chúng ta vào một vị trí mà thứ nhất là chúng ta bị cô lập khỏi các đối tác đã đàm phán thỏa thuận với chúng ta và thứ hai và là điểm quan trọng hơn nhiều, là Iran đang khởi động lại các bộ phận nguy hiểm của chương trình này và đặt mình vào vị trí gần hơn với khả năng phát triển vật liệu vững chắc cho vũ khí hạt nhân trong thời gian ngắn hơn so với khi chúng tôi rời nhiệm sở.

Theo như tôi có thể nói, không có chiến lược, kế hoạch nào về phía chính quyền này để làm bất cứ điều gì về việc này. Chúng tôi đang quay trở lại vị trí trước khi có thỏa thuận, đó là một lựa chọn nhị phân thực sự khủng khiếp giữa việc thực hiện hành động để ngăn chặn tất cả các hậu quả tiềm ẩn ngoài ý muốn của việc làm đó hoặc không làm gì và cho phép Iran vượt qua vị trí mà nó có thể phát triển một vũ khí hạt nhân rất, rất nhanh sau khi nhận lệnh.

Sau đó, về các hành động khiêu khích của nó, kiểu bập bênh qua lại như bị tâm thần phân liệt kỳ lạ này trong việc chính quyền này không có phản ứng với những gì Iran đang làm, chẳng hạn như vụ tấn công đường ống ở Ả Rập Xê Út, để rồi hạ sát Qasem Soleimani, một kẻ mà chẳng ai rơi nước mắt. Kiểu đong đưa kỳ cục này dẫn đến kiểu trả đũa gây thêm căng thẳng bao gồm các cuộc tấn công bằng tên lửa vào các căn cứ của chúng ta ở Iraq gây tổn hại cho hơn 100 người Mỹ đã đưa chúng ta đến bờ vực xung đột. Nhắc lại, chúng ta đã thấy Iran có nhiều hành động khiêu khích hơn trong khu vực, chứ không phải ít hơn. Chiến lược của chính quyền Trump đã phản tác dụng một cách to lớn.

Thách thức cơ bản nhất đối với chúng ta và là vấn đề đối với lợi ích của chúng ta, ví dụ đầu tiên là đối phó với chương trình hạt nhân của Iran. Đó chính là nội dung của JCPOA. Theo lời Joe Biden, nếu Iran quay trở lại tuân thủ các nghĩa vụ của mình, "Chúng ta cũng nên và chúng ta cũng sẽ", và sau đó đã đưa các đồng minh trở lại phe của chúng ta nhưng bây giờ họ sẽ tiếp tục khẳng định sự tương đương giữa Iran và Hoa Kỳ, khá bất thường, yêu cầu cả hai phía bình tĩnh.

Với các đối tác và đồng minh trở lại ủng hộ chúng ta, với thỏa thuận một lần nữa được thực thi, chúng ta lại có thể sử dụng điều đó làm nền tảng để cố gắng xây dựng một thỏa thuận bền vững hơn và lâu dài hơn và với các đồng minh chúng ta, chúng ta sẽ có một vị thế tốt hơn để đối đầu với các hành động và khiêu khích của Iran mà chúng ta không thích.

Hiện tại, hầu hết các đối tác của chúng ta đang dành toàn bộ thời gian để tìm cách duy trì thỏa thuận hạt nhân, không hợp tác với chúng ta để đối phó với sự thái quá của Iran trong khu vực.

Walter Russell Mead: Tôi xin đi nhanh qua câu hỏi về Israel, nếu Israel tiến hành các cuộc thôn tính ở vùng Tây Ngạn trong vài tháng tới, thì điều đó có làm phức tạp thêm mối quan hệ của Israel với chính quyền Biden không?

Tony Blinken: Chà, đây là những gì nó làm, nó chắc chắn phức tạp hơn nhiều so với triển vọng đạt được một giải pháp hai quốc gia ở Trung Đông và kết quả đó, hai quốc gia cho hai dân tộc, theo nhận định của tôi và quan trọng hơn là của Phó Tổng thống, sẽ đại diện cho cách tốt nhất và có lẽ là cách duy nhất mà bạn sẽ có một tương lai an toàn cho Israel với tư cách là một nhà nước dân chủ cho người Do Thái và một nhà nước cho người Palestine.

Và vì vậy bất kỳ hành động đơn phương nào của một trong hai bên khiến viễn cảnh đó trở nên khó khăn hơn và xa hơn là điều mà phó tổng thống phản đối và sẽ phản đối với tư cách là tổng thống. Chúng ta sẽ thấy xem Israel chọn làm gì nhưng rõ ràng là Israel sẽ không theo đuổi điều đó và chúng ta sẽ tìm cách xây dựng lại một môi trường mà các bên có thể tương tác lại theo hướng có hai quốc gia.


CHÂU ÂU

Walter Russell Mead: Tôi muốn dịch chuyển một chút sang châu Âu và có lẽ cách để làm điều đó là nhìn vào Thổ Nhĩ Kỳ trong giây lát, một đồng minh NATO và một quốc gia châu u theo một số cách nhưng cũng đang gia tăng một tác nhân Trung Đông. Bạn thấy mối quan hệ với Thổ Nhĩ Kỳ sẽ đi đến đâu và chính quyền Biden sẽ mong đợi điều gì ở đó?

Tony Blinken: Được rồi, nó ở một nơi rất, rất thử thách. Như bạn đã nói, Thổ Nhĩ Kỳ là một đồng minh của NATO bởi những cam kết, bởi vị trí địa lý, bởi những lợi ích của họ. Đây là một quốc gia cực kỳ quan trọng và nó kết thúc bằng cách này hay cách khác và thường là một cách thiết yếu, quan trọng đối với một số vấn đề, xung đột, sáng kiến.

Rõ ràng là chúng ta muốn tìm cách để có một mối quan hệ tích cực và hiệu quả hơn với Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng điều đó đòi hỏi chính chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ cũng muốn điều tương tự. Rõ ràng là chúng ta có một số vấn đề và sự khác biệt thực sự nhưng chúng ta cũng có những lĩnh vực mà chúng ta có thể tìm cách làm việc hiệu quả hơn cùng nhau, ví dụ như Syria là một trong số đó.

Tôi hy vọng rằng chúng ta có thể tìm ra cách để làm điều đó nhưng tôi không muốn đánh giá thấp một số thách thức mà chúng ta đang phải đối mặt trong mối quan hệ và điều đó sẽ đòi hỏi, tôi nghĩ, trước hết, một số cuộc nói chuyện rất trực tiếp và rõ ràng. Tôi sẽ nói, Phó Tổng thống có mối quan hệ lâu dài với Tổng thống Erdogan. Họ đã biết nhau. Họ đã tham gia trực tiếp vào rất nhiều thứ và tôi nghĩ rằng khi làm việc với Thổ Nhĩ Kỳ, chúng tôi nhận thấy rằng mối quan hệ đó rõ ràng là quan trọng nhất.

Tôi đoán rằng bạn sẽ thấy một số sự tham gia đáng kể của Tổng thống Biden với người đồng cấp Thổ Nhĩ Kỳ để xem liệu chúng ta có thể giải quyết một loạt vấn đề mà chúng ta cần tìm cách giải quyết cùng nhau hay không.

Walter Russell Mead: Chà, điều này khiến tôi phải đặt câu hỏi về NATO ở Châu u, bởi vì khi nhìn vào tình hình ở Libya bây giờ, chúng ta có thể thấy rằng có vẻ  Pháp đã xếp hàng với Nga và Ai Cập và UAE và một số nước khác ở Libya, Ý đang âm thầm hỗ trợ Thổ Nhĩ Kỳ theo cách mà họ có vẻ cùng có lợi. Theo nghĩa đó, tại Địa Trung Hải, một khu vực có lợi ích thiết yếu đối với EU và tầm quan trọng thực sự đối với NATO, chúng ta thực sự không có một chính sách phối hợp của EU ở Libya. Chúng ta không có bất kỳ điều gì để xem như một chính sách phối hợp của NATO ở Libya.

Tôi chỉ nêu ra điều này như một ví dụ về một số loại vấn đề, có vẻ như đối với tôi, chúng ta đang xem xét xuyên Đại Tây Dương bây giờ rằng không chỉ là vấn đề Đức trả đủ tiền cho quân sự của mình hay là liệu Hoa Kỳ đã tham gia đủ theo những cách nhất định, nhưng có một sự phân tán về lợi ích và ở nhiều quốc gia đã thất bại trong việc điều chỉnh chính sách với các cấu trúc liên minh và các cấu trúc quốc tế này. Làm thế nào để một chính phủ Biden giải quyết vấn đề đó?

Tony Blinken: Chuyện đầu tiên là việc xuất hiện trở lại và chứng minh rằng bạn thực sự ủng hộ các tổ chức này và xem chúng là phương tiện quan trọng để thúc đẩy lợi ích chung. Khi chúng ta bỏ đi, khi chúng ta dành phần lớn thời gian để so đo sòng phẳng ở đó, không thực sự ngạc nhiên khi chúng không chứng tỏ là phương tiện hữu hiệu để giải quyết các vấn đề thực sự, thực sự khó. Tôi nghĩ rằng việc đánh giá lại các liên minh này bắt đầu từ NATO sẽ là rất, rất quan trọng đối với chính quyền Biden.

Tương tự, với EU, Tổng thống Trump đã coi như một đối thủ, trong khi trên thực tế, nó có thể và nên là, một đối tác quan trọng của Hoa Kỳ, một lần nữa trong việc đối phó với những tình huống rất khó khăn và thách thức như Libya.

Đó thực sự là bước đầu tiên thực sự làm hồi sinh các liên minh này, làm hồi sinh các mối quan hệ đối tác này, khẳng định lại rằng Mỹ coi trọng chúng và chúng ta muốn tham gia vào chúng hoặc làm việc cùng nhau thông qua chúng để giải quyết những vấn đề khó khăn này.

Libya là một thách thức đặc biệt và tôi phải thừa nhận rằng chúng ta rõ ràng đã không thành công trong chính quyền Obama-Biden trong việc làm cho đúng đắn, một phần, tôi nghĩ rằng một trong những điều mà chúng ta chưa thấy rõ ràng như lẽ ra phải có, có thể cho rằng, Gaddafi đã làm một việc khôn ngoan khi đảm bảo rằng không có thứ gì có thể vươn lên thách thức quyền lực của ông ta trong nhiều năm. Hầu như không có hiệu quả nào trong chính phủ hành chính hoặc quan liêu mà chúng ta có thể đối tác sau khi ông ta rời khỏi hiện trường. Điều đó làm cho nó rất khó để hoàn thành bất cứ điều gì.

Trên thực tế, đất nước đó cũng bị chia rẽ theo rất nhiều cách, cũng như rất thiên về chủ nghĩa dân tộc. Điều đó khiến người dân Libya rất khó chấp nhận bất kỳ loại lực lượng an ninh quốc tế nào được cho là có thể đã giúp ổn định tình hình sau thời Gaddafi hoặc thậm chí đào tạo cho lực lượng an ninh của chính họ.

Tất nhiên, trong khoảng thời gian can thiệp, chúng ta đã có những khoảng trống và những khoảng trống đó, như tôi đã nói trước đó, bị lấp đầy bởi những điều xấu, những điều không tốt và chúng ta có Libya như một dạng địa hình của một cuộc tranh chấp ủy nhiệm cho các cường quốc khác mà bạn đã liệt kê rất tốt. Điều đó sẽ rất rất rất khó để gỡ rối nhưng một lần nữa, trong khi cố gắng bắt đầu bằng việc thực sự định giá và sử dụng các tổ chức cho phép chúng ta hợp tác, cộng tác và tìm ra các cách tiếp cận chung cho các vấn đề khó khăn.

Walter Russell Mead: Được rồi, chỉ nhanh thôi bởi vì tôi muốn chuyển sang một số vấn đề toàn cầu, nói đến Nga, nơi dường như luôn xuất hiện trên chính trường Mỹ. Tôi biết mọi tổng thống Mỹ, ít nhất là kể từ khi George W. Bush chắc chắn rằng họ có thể tìm ra cách để làm việc với Putin. Cho đến nay, tôi muốn nói rằng chúng tôi đang thua 0-3 trong việc triển khai đó. Tổng thống Biden sẽ cố gắng làm gì ở đó?

Tony Blinken: Thật thú vị vì nếu bạn nhớ lại, bài phát biểu về chính sách đối ngoại đầu tiên của chính quyền Obama-Biden là bài phát biểu mà Phó Tổng thống đã phát biểu tại Hội nghị An ninh Munich vào tháng 2 năm 2009. Đó là bài phát biểu sau đó được gọi là bài phát biểu tái lập về mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Nga. Thật vậy, chúng ta đã nói về việc tái lập lại mối quan hệ.

Tại thời điểm đó, nó đã đạt đến mức có vẻ là một điểm thấp và chúng ta nghĩ rằng có những lĩnh vực mà chúng ta có thể làm việc cùng nhau hiệu quả hơn vì đó là lợi ích chung của chúng ta. Thật vậy, chúng ta đã bắt đầu làm điều đó khi bắt đầu mới mẻ. Chúng ta đã đi đầu trong việc đưa Nga vào WTO. Chúng ta làm việc cùng nhau ngay cả ở Afghanistan vào thời điểm đó. Mọi thứ đã thực sự thay đổi.

Bài phát biểu đó đã cố gắng tạo nền tảng cho việc thiết lập lại nhưng có một phần khác trong bài phát biểu đó mà mọi người không nhận ra vào thời điểm đó, trong đó Phó Tổng thống nói, "Ngay cả khi chúng ta tìm cách thiết lập lại quan hệ với Nga, chúng ta sẽ không thỏa hiệp với một số giá trị cốt lõi nhất định, trong đó có niềm tin rằng đây không còn là thế giới của những phạm vi ảnh hưởng, và chúng ta sẽ không chấp nhận chúng." Đó không phải là một thế giới mà trong đó một quốc gia có thể bảo cho các nước láng giềng biết họ có thể liên kết hoặc không liên kết với ai hoặc các chính sách của họ nên hoặc không nên là gì. Đó không phải là một thế giới trong đó một quốc gia có thể vi phạm biên giới chủ quyền của quốc gia khác bằng cách sử dụng sức mạnh lớn hơn của mình.

Thật không may, mọi thứ đã diễn ra theo cách, chúng tôi đã thấy rằng phần thứ hai của bài phát biểu trở nên sống động. Ở đây một lần nữa,  tôi nghĩ chúng ta có lẽ đã có một chương kỳ lạ nhất và vẫn chưa giải thích được của chính quyền Trump là mối quan hệ của Tổng thống Trump với ông Putin và với Nga và thậm chí khi các thành phần trong chính quyền của ông ấy đã tìm cách đưa ra một đường lối cứng rắn thích hợp cho những gì Nga đã làm. Tổng thống Trump nhiều lần làm suy yếu nỗ lực đó và tất nhiên, nổi tiếng là ông phủ nhận việc Nga can thiệp vào cuộc bầu cử năm 2016 của chúng ta và đang cố gắng làm điều đó một lần nữa và ông đã tin lời của ông Putin hơn lời của cộng đồng tình báo của chúng ta. Một lần nữa, bạn phải bắt đầu với việc nhận ra vấn đề và nhận ra thách thức.

Thật là buồn cười, tôi vừa đọc một đoạn trước khi chúng tôi tham gia hội nghị truyền hình mà người bạn của tôi Dov Zackheim đã viết trong đó anh ấy trích dẫn từ cuốn Long Cable của George Kennan. Tôi đã vừa in nó ra vì nó rất hấp dẫn và đáng chú ý, đáng chú ý vào thời điểm này. Đây là Kennan, 70 năm trước. Hãy để tôi chỉ đọc nó vì nó rất hay. “Dưới đáy quan điểm thần kinh của Điện Kremlin về các vấn đề thế giới là cảm giác bất an theo bản năng và truyền thống của người Nga. Các nhà cầm quyền của Nga đã luôn cảm thấy rằng sự cai trị của họ là tương đối cổ xưa.

“Ban đầu, đây là sự bất an của một người dân nông nghiệp yên bình đang cố gắng sống trên một vùng đồng bằng rộng lớn nằm trong vùng lân cận của những người dân du mục hung dữ. Điều này cũng được bổ sung, khi Nga tiếp xúc với phương Tây tiên tiến về kinh tế, lo ngại về các xã hội có năng lực hơn, quyền lực hơn, có tổ chức cao hơn.

Vì lý do này, các nhà cầm quyền của Nga luôn lo sợ sự xâm nhập của nước ngoài. Người Nga sẽ chính thức tham gia vào các tổ chức quốc tế nơi họ nhận thấy cơ hội mở rộng quyền lực của mình hoặc kìm hãm hoặc làm suy yếu quyền lực của người khác. Các nỗ lực sẽ được thực hiện để phá vỡ lòng tự tin của quốc gia phương Tây, làm cản trở các biện pháp phòng thủ quốc gia, làm gia tăng bất ổn xã hội và công nghiệp, kích động mọi hình thức mất đoàn kết, người nghèo sẽ chống lại người giàu, người da đen chống lại người da trắng, trẻ chống lại người già, người mới chống lại cư trú thành lập.”

Chà, nghe có vẻ quen quen. Tôi nghĩ rằng việc nhận ra sự căng thẳng trong các chính sách của Nga trước ông Putin và có lẽ sẽ theo sau ông ấy cần phải là trung tâm trong suy nghĩ của chúng tôi.

Một lần nữa, ý kiến ​​của riêng tôi là khi bạn có thể tiếp cận các quốc gia mà chúng ta đang ở thế đối đầu về một số vấn đề từ một vị thế mạnh, điều đó cũng tốt hơn nhiều cho phép bạn tìm ra các lĩnh vực hợp tác nếu nó lại là lợi ích của bạn. Ví dụ, Giới hạn Vũ khí Chiến lược là điều mà chúng ta nên tiếp tục theo đuổi với Nga nhưng tốt nhất chúng ta nên làm điều đó khi chúng ta mở to mắt chứ không phải là nhắm mắt lại như đã làm trong ba năm rưỡi qua.

Walter Russell Mead: Vâng, tôi đồng ý. Tôi thích câu nói được trích đó của Kennan. Tôi nhớ cách đây vài năm tôi đã viết rằng tôi đã mất rất nhiều niềm tin vào tầng lớp trí thức chính sách đối ngoại của Mỹ vì vào cuối Chiến tranh Lạnh, mọi người đều nói, “Ồ, Kennan quả là một thiên tài...” … Cách đây 40 năm, khi nó cuối cùng đã hoạt động, nhưng sau đó họ đồng loạt nói, "Dù rằng Nga là một nước cộng sản, chúng ta đã có thể là bạn và tất cả sẽ rất tuyệt."

Trên thực tế, toàn bộ quan điểm của Kennan là vấn đề ở đây không phải là họ là những người cộng sản mà là họ là người Nga, và đó là điều mà chúng ta thực sự phải nắm bắt. Thực ra, điều đó cũng rất không khuyến khích đối với một nhà văn viết về vấn đề đối ngoại khi nhận ra rằng bài luận sâu sắc nhất có thể trong thế kỷ 20 ở Mỹ lại có thể bị hiểu sai và áp dụng sai phổ biến như vậy. Đôi khi bạn tự hỏi tại sao mỗi khi bạn thức dậy vào buổi sáng.

Tony Blinken: Một số thứ thực sự thú vị và đây thực sự là một trong số đó. Tôi rất vui. Tôi tình cờ nhìn thấy bài viết này chỉ nhờ anh Dov và điều này rất thu hút tôi và đó là lý do tại sao tôi muốn thỉnh thoảng quay lại và đọc Gaddis, v.v.


CHÂU MỸ LA TINH

Walter Russell Mead: Không, đó là một hay. Chà, tôi muốn chuyển sang các vấn đề toàn cầu ở đây và có thể là nhảy sang chuyện ở bán cầu Mỹ Latinh trong giây lát vì tôi nghĩ chính quyền tiếp theo, dù là ai, sẽ phải đối mặt với những vấn đề sâu sắc ở bán cầu và những điều đó thường rất chia rẽ về mặt chính trị tại Mỹ, nhưng bạn có thể nhìn từ Brazil đến Mexico chỉ để lấy nhóm đó.

Có những vấn đề quan trọng xảy ra ở một số lớn các quốc gia ở đó, từ phân cực chính trị đến khí hậu, có thể chúng ta thấy ở đây là sự suy sụp xã hội rộng hơn, sự sụp đổ luật pháp và trật tự ở nhiều nơi và sau đó là kiểu hố đen sắp nổ của Venezuela. Đó là một mớ hỗn độn. Làm thế nào một chính quyền mới lại quan tâm đến vấn đề này và chúng ta không thể bỏ qua nó? Làm thế nào để nó đóng một vai trò xây dựng?

Tony Blinken: Vâng, chúng ta chắc chắn không thể bỏ qua nó. Ngược lại, chúng ta có một mối quan tâm sâu sắc đến việc tham dự vào nó. Về mặt tích cực, nếu chúng ta có thể đạt được rằng chúng ta có bán cầu của các nền dân chủ đang hoạt động, các nền kinh tế đang phát triển tôn trọng nhân quyền, thì rõ ràng là nằm trong lợi ích của Hoa Kỳ, lợi ích của chính các quốc gia và thế giới, nhưng như bạn nói rất rõ, có những thách thức rất lớn.

Hãy chỉ lấy một vấn đề thực sự đối đầu trực tiếp với chúng ta và đó là thách thức di cư từ các quốc gia tam giác phía bắc như Guatemala, Honduras, El Salvador. Rõ ràng, các vấn đề ở các quốc gia đó khi nói đến tội phạm và bạo lực băng đảng, ma túy, thiếu cơ hội kinh tế, và những thứ khác là những sức kéo rất lớn. Ý tưởng rằng một người nào đó thức dậy vào buổi sáng và nói, "Chà, chẳng phải sẽ rất vui hôm nay để từ bỏ mọi thứ tôi biết, nơi tôi sống, gia đình, bạn bè, sự thoải mái của tôi và đến một nơi nào đó có thể không muốn tôi, nơi tôi thậm chí có thể không biết ngôn ngữ hoặc có gia đình hoặc bạn bè. Đó không phải là một điều tuyệt vời để làm sao?"

Những người thực hiện những cuộc hành trình này có những động cơ cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ thối thúc để đẩy họ đi theo hướng đó. Xin mở ngoặc, họ có xu hướng trở thành nguồn sức mạnh to lớn cho đất nước chúng ta bởi vì chúng ta cần có lòng dũng cảm, sự năng động, nghị lực phi thường, từ bỏ mọi thứ, đặt cuộc sống của mình vào nguy hiểm, cố gắng tìm kiếm một cuộc sống tốt hơn ở một nơi khác, nhưng chúng ta rõ ràng cũng có phần lợi trong việc giúp các quốc gia tìm cách làm cho chính họ trở nên hấp dẫn hơn để nhiều người không cảm thấy bị ép buộc phải thực hiện loại hành trình đó.

Dù chúng ta luôn nói về việc không thể hoàn thành bất cứ việc gì ở Washington và sự chia rẽ của đảng phái, thật thú vị khi Joe Biden là Phó Tổng thống, ông ấy thực sự đã giành được sự ủng hộ của lưỡng đảng cho gần một tỷ đô la viện trợ cho El Salvador, Guatemala và Honduras, nhưng được hỗ trợ bởi các cam kết cụ thể từ các quốc gia đó về chống tham nhũng, bạo lực, chống lại nạn đói nghèo đặc hữu đang khiến người dân phải rời bỏ nhà cửa. Một phần lớn trong số tiền này thực sự được gửi thông qua các tổ chức độc lập để chúng không đi vào hố đen của chính phủ. Chúng ta đã bắt đầu thấy an ninh được cải thiện. Chúng ta đã bắt đầu thấy các luồng di cư giảm, chẳng hạn như ở El Salvador. Theo tôi, đó là một cách tiếp cận thông minh, không phải vứt tiền mà phải gắn nó với những cam kết cụ thể vì lợi ích của cả hai bên.

Chúng tôi có một kế hoạch. Phó Tổng thống có kế hoạch xây dựng đáng kể sáng kiến ​​đó trong vòng 4 năm với cơ bản là chiến lược khu vực trị giá 4 tỷ USD, yêu cầu các quốc gia đóng góp nguồn lực của mình, cam kết thực hiện các cải cách cụ thể để biến chúng trở thành những địa điểm hấp dẫn hơn đối với người dân của chúng. Đó là điều vừa thông minh vừa có khả năng hiệu quả và rõ ràng là điều chúng tôi quan tâm.


BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU

Walter Russell Mead: Được rồi. Bây giờ chúng ta sẽ đi vào loại các vấn đề toàn cầu bao quát và tôi nghĩ rằng có thể một trong những khác biệt lớn nhất của hai ứng cử viên vào mùa thu này là về môi trường, cả về sự nguy hiểm của biến đổi khí hậu và về loại chiến lược đương đầu với nó hoặc đối phó với nó và đó là một vấn đề lớn rõ ràng là lan toả vào hầu hết mọi khía cạnh của chính sách đối ngoại. Tôi rất muốn biết cánh Biden nghĩ như thế nào về điều này.

Tony Blinken: Chà, khá đơn giản, nó được cho là vấn đề sống còn thực sự mà chúng ta phải đối mặt. Nó phải là và dưới chính phủ của Biden, sẽ là ưu tiên số một. Ông ấy đã đưa ra một kế hoạch chi tiết cho những gì ông ấy sẽ làm với những khoản đầu tư rất quan trọng và khẩn cấp tại nội địa để đưa chúng ta đi đúng hướng, để có một nền kinh tế năng lượng sạch phát thải ròng bằng không vào năm 2050 nhưng chúng ta hãy nghĩ một chút về mảng quốc tế. Điều đó cũng quan trọng không kém bởi vì chúng ta chiếm 15% lượng khí thải toàn cầu. Theo định nghĩa, ngay cả khi chúng ta làm mọi thứ ngay trong nước thì điều đó cũng không giải quyết được vấn đề nếu phần còn lại của thế giới chiếm 85% lượng khí thải toàn cầu.

Lợi ích của việc giải quyết đúng đắn vấn đề đó trong nước là chúng ta có thể tận dụng quyền lực kinh tế và đạo đức của mình để thúc đẩy thế giới thực hiện hành động kiên quyết hơn. Phó Tổng thống cho rằng điều đó là rất quan trọng và nói rằng vào ngày đầu tiên trong chính quyền của mình, ông sẽ tham gia lại Thỏa thuận khí hậu Paris.

Và rồi, như một ưu tiên chắc chắn trong năm đầu tiên cầm quyền của ông, triệu tập hội nghị thượng đỉnh các nước phát thải carbon lớn trên thế giới, để lôi kéo không chỉ các quốc gia gắn bó với Thỏa thuận Paris mà còn thực sự nâng cao tham vọng của họ và cố gắng thúc đẩy tiến độ ngày càng nhanh hơn.

Chúng tôi cũng muốn thực hiện một số việc khác, chẳng hạn như thực hiện các cam kết có thể bắt buộc để giảm lượng khí thải trong vận chuyển và hàng không toàn cầu, theo đuổi các biện pháp mạnh mẽ hơn để đảm bảo rằng các quốc gia khác không thể gây thiệt cho Hoa Kỳ về mặt kinh tế khi chúng ta theo đuổi các cam kết của riêng mình.

Ví dụ, một trong số đó sẽ liên quan đến chuyện làm việc để ép Trung Quốc, quốc gia phát thải carbon lớn nhất thế giới, ngừng trợ cấp xuất khẩu than và gia công ô nhiễm cho các quốc gia khác bằng cách tài trợ hàng tỷ đô la cho các dự án năng lượng hóa thạch bẩn thông qua Vành đai và Con đường Sáng kiến.

Đó là kiểu tiếp cận mà chúng tôi sẽ thực hiện nhưng một lần nữa, nó bắt đầu từ trong nước vì nếu chúng ta không làm những gì chúng ta cần làm, thì sẽ khó hơn rất nhiều để thuyết phục phần còn lại của thế giới làm những gì họ cần làm.


VẤN ĐỀ MẬU DỊCH

Walter Russell Mead:  Mậu dịch, trước đây bạn đã từng đề cập đến vấn đề mậu dịch. Liệu chính quyền Biden có cố gắng củng cố WTO, quay trở lại TPP? Bạn thấy nó đi đâu?

Tony Blinken: Tôi nghĩ, một lần nữa, Walter, tôi sẽ bắt đầu với một vài tiền đề cơ bản, một trong số đó là chúng ta là những gì, khoảng 5% dân số thế giới. Nếu chúng ta muốn tiếp cận 95% còn lại, nếu chúng ta muốn có thể bán sản phẩm và dịch vụ của mình và sự khéo léo của mình, chúng ta phải có thể tiếp cận họ.

Như một nguyên tắc cơ bản, thương mại nằm sâu trong lợi ích của Hoa Kỳ. Nếu chúng ta muốn duy trì sự phát triển của mình, nếu chúng ta muốn thúc đẩy sự phát triển của mình, nếu chúng ta muốn duy trì và nâng cao mức sống của mình, chúng ta phải tìm cách tiếp tục mở cửa thị trường và đảm bảo rằng sản phẩm của Mỹ, dịch vụ của Mỹ, ý tưởng của Mỹ có thể được tiêu thụ trên khắp thế giới.

Tiền đề cơ bản thứ hai là điều đó và nó quay trở lại điều mà chúng ta đã nói lúc đầu, chúng ta có một lựa chọn để thực hiện. Nếu chúng ta không tham gia vào những nỗ lực này, thì có khả năng người khác sẽ thay thế chúng ta. Nó tạo ra sự khác biệt lớn đối với Hoa Kỳ nếu chúng ta đang giúp định hình các luật lệ chi phối thương mại, các quy tắc chi phối thương mại, các thể chế chi phối thương mại và đảm bảo rằng chúng đang trong cuộc đua để tiến lên đỉnh chứ không phải xuống đáy, ví dụ, khi nói đến bảo vệ quyền của người lao động, bảo vệ môi trường, tính minh bạch, v.v. Nói như vậy, tôi nghĩ rõ ràng chúng ta cần và sẽ làm những điều khác đi trong tương lai.

Thứ nhất, nguyên tắc chỉ đạo và lăng kính mà qua đó Tổng thống Biden sẽ nhìn vào thương mại là những gì chúng ta đang làm vì lợi ích của người lao động Mỹ. Tất cả những gì chúng ta làm phải dựa trên nhận thức rằng chúng ta sẽ chiến đấu hết mình vì những người lao động Mỹ.

Thứ hai, nếu chúng ta muốn có hiệu quả trong thương mại và cạnh tranh, liệu chúng ta đã đầu tư vào khả năng cạnh tranh của chính mình chưa? Chúng ta có dành đủ nguồn lực, thời gian và nỗ lực vào việc xây dựng năng lực giáo dục, cơ sở hạ tầng, hệ thống chăm sóc sức khỏe của chúng ta, và tất nhiên, cho chính người lao động, và sau đó là những lợi ích tích lũy cho các công ty theo cách cho phép họ mua trở lại cổ phiếu của họ, trả thêm cổ tức và tăng lương cho các giám đốc điều hành của họ hay họ thực sự đầu tư vào lực lượng công nhân.

Sau đó, khi chúng ta đàm phán, điều tối quan trọng là chúng ta có tất cả các lợi ích bị ảnh hưởng bởi một thỏa thuận thương mại tại bàn ngay từ đầu, chứ không chỉ đợi nhận được sản phẩm cuối cùng khi kết thúc. Các nhà lãnh đạo lao động, các nhà lãnh đạo môi trường, cũng như các nhóm bị ảnh hưởng khác, các lợi ích bị ảnh hưởng khác, họ cần tham gia vào việc đàm phán này ngay từ khi cất cánh, không phải chỉ khi hạ cánh vì nếu không, bất cứ điều gì được thương lượng có thể sẽ không bền vững về mặt chính trị. Chúng ta đã nói trước đó về cách thông tin và công nghệ đã mang lại cho tất cả các loại tác nhân mới, khả năng có quyền phủ quyết đối với các quyết định, các thỏa thuận mà các chính phủ quốc gia và các tổ chức quốc tế đã đạt được. Chà, nếu họ không tham gia vào những việc từ khi cất cánh, họ có khả năng sử dụng quyền phủ quyết đó khi hạ cánh.

Walter Russell Mead: Tôi nghĩ rằng bạn đã đưa ra một số điểm rất hay ở đó. Mặc dù vậy, tôi đang nghĩ về một đất nước chẳng hạn như Ấn Độ, và chúng ta có thể muốn hoặc một số nhóm dân sự Mỹ có thể muốn đưa các tiêu chuẩn về môi trường và lao động có lẽ theo tiêu chuẩn của chúng ta vào trong một hiệp định thương mại mà có thể sẽ gây nhiều xáo trộn với các vấn đề về môi trường; Chính quyền Hoa Kỳ rất vì môi trường có khả năng sẽ yêu cầu Ấn Độ thực hiện một danh sách khá dài những điều họ không nhất thiết muốn làm trong khi chúng ta đang nhảy vọt và tự phát muốn làm, và theo cách tương tự đối với một số vấn đề nhân quyền và dân chủ, đặc biệt là đối với người Hồi giáo ở Ấn Độ, ở Kashmir, và những nơi khác, đồng thời, thật khó để tưởng tượng một chính sách hiệu quả đối với Trung Quốc mà không bao gồm các liên kết rất chặt chẽ giữa Mỹ và Ấn Độ.

Tôi đoán câu hỏi của tôi là, làm thế nào, một lần nữa, bạn không thể trình bày chi tiết về chính sách của Ấn Độ nhưng làm thế nào để chúng ta nghĩ về những điều này cùng nhau bởi vì đối với tôi, chúng thực sự quan trọng.

Tony Blinken: Tôi không thể đồng ý hơn, Walter, với tiền đề câu hỏi của bạn và tôi nghĩ từ quan điểm của Phó Tổng thống Biden, tăng cường và làm sâu sắc hơn mối quan hệ với Ấn Độ sẽ là một ưu tiên rất cao. Điều này thường quan trọng đối với tương lai của Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương và loại trật tự mà tất cả chúng ta mong muốn; nó công bằng, ổn định và hy vọng ngày càng dân chủ và điều quan trọng là có thể giải quyết một số thách thức toàn cầu lớn này.

Nhân tiện, tôi nghĩ đây đã qua câu chuyện thành công của chính quyền Đảng Cộng hòa lẫn Dân chủ, trở lại với chính quyền Clinton, chính quyền Bush và sau đó là chính quyền Obama-Biden.

Trong chính quyền Bush, Thượng nghị sĩ Biden khi đó đã hợp tác với chính quyền đó để giúp đạt được thỏa thuận hợp tác hạt nhân hòa bình, thỏa thuận 123 thông qua Thượng viện Hoa Kỳ, thường quan trọng để củng cố mối quan hệ của chúng ta.

Trong chính quyền của chúng tôi, dưới thời Obama-Biden, đã có những tiến bộ cụ thể qua hàng loạt sáng kiến ​​và nỗ lực dưới thời cả Thủ tướng Singh và sau đó là dưới thời Thủ tướng Modi. Có sáng kiến ​​công nghệ quốc phòng và thương mại. Ý tưởng ở đó là nhằm củng cố cơ sở công nghiệp quốc phòng của Ấn Độ và sau đó mở đường cho các công ty Mỹ và Ấn Độ hợp tác với nhau để sản xuất công nghệ quan trọng.

Chúng tôi đã biến Ấn Độ trở thành một đối tác quốc phòng lớn. Đó là điều mà chúng tôi đã được quốc hội thông qua và đó là điều độc đáo đối với Ấn Độ. Điều đó đã làm được về cơ bản là đảm bảo rằng khi nói đến công nghệ nhạy cảm tiên tiến mà Ấn Độ cần để tăng cường quân sự, Ấn Độ được đối xử ngang hàng với các đồng minh và đối tác của chúng ta.

Xem như đã đặt nền móng và làm cho mối quan hệ bền chặt hơn, hãy nghĩ xem? Sau đó, chúng tôi đã làm việc chăm chỉ để thuyết phục Ấn Độ rằng nước này sẽ thịnh vượng hơn và an toàn hơn nếu nước này tham gia ký kết vào Thỏa thuận khí hậu Paris. Chúng tôi đã thành công. Nó không phải là dễ dàng. Đó là vì tất cả các lý do mà bạn đã trích dẫn. Đó là một nỗ lực đầy thách thức nhưng Phó Tổng thống Biden là một trong những người đi đầu trong nỗ lực thuyết phục các đối tác của chúng ta ở Ấn Độ và họ đã làm được. Tôi nghĩ rằng đó là sự phản ánh một lần nữa thực tế là chúng ta không thể giải quyết những thách thức toàn cầu chung mà không có Ấn Độ trong đó.

Trên mọi vấn đề, chúng tôi đã làm việc vất vả, không chỉ để thúc đẩy năng lượng sạch, mà còn thực hiện một loạt việc, hợp tác y tế cộng đồng, khám phá không gian, hoạt động cứu trợ nhân đạo, tất cả những thứ này đều là một phần và cốt lõi của các mối quan hệ và tất cả chúng sẽ được tăng cường hơn.

Bạn nói đúng, chúng ta rõ ràng hiện đang có những thách thức và những lo ngại thực sự, ví dụ, về một số hành động mà chính phủ đó đã thực hiện đặc biệt trong việc đàn áp tự do đi lại và tự do ngôn luận ở Kashmir, một số luật về quyền công dân nhưng nó sẽ luôn tốt hơn khi bạn tương tác với đối tác và một đối tác cực kỳ quan trọng như Ấn Độ, khi bạn có thể nói chuyện thẳng thắn và trực tiếp về những lĩnh vực mà bạn có sự khác biệt ngay cả khi bạn đang nỗ lực xây dựng sự hợp tác lớn hơn và củng cố mối quan hệ trong tương lai. Đó sẽ là cách tiếp cận và một lần nữa, tôi nghĩ rằng chúng ta đã thấy bằng chứng cho thấy nó hữu hiệu.

Walter Russell Mead: Được rồi. Chà, tôi nghĩ chúng ta đã bàn luận được rất nhiều điều. Chúng ta đã không thể bàn hết tất cả  lĩnh vực.

Có lẽ tôi có thể thuyết phục bạn quay lại một lúc nào đó và chúng ta có thể trao đổi một mảng khác ở đây nhưng tôi thực sự đánh giá cao sự chia sẻ của bạn về thời gian và tôi trông chờ một cuộc tranh luận rất, rất thú vị trong mùa tranh cử tổng thống.

Tony Blinken: Tuyệt vời. Cảm ơn, Walter. Tôi thực sự thích cuộc trò chuyện và tôi hoan nghênh một cơ hội để tiếp tục nó. Xin cảm ơn.

Walter Russell Mead: Vậy nhé. Tuyệt quá. Cảm ơn, Tony. Bảo trọng.

Tony Blinken: Tạm biệt.



Nguyên bản tiếng Anh:

Transcript: Dialogues on American Foreign Policy and World Affairs: A Conversation with Former Deputy Secretary of State Antony Blinken


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét