18 tháng 9 2020

John Carr: Tôi đã giúp viết tài liệu đầu tiên của các giám mục về người Công giáo và bỏ phiếu. Đây là lý do tại sao tôi bầu chọn Biden, không phải Trump.

  

John Carr, Tạp chí America - The Jesuit Review

17/09/2020

Dịch bởi: Người  Mỹ Gốc Việt


Trong nhiều năm, tôi đã nói rằng tôi thường cảm thấy vô gia cư về mặt chính trị khi là một người Công giáo ủng hộ sự sống, công bằng xã hội, và đạo đức nhất quán (consistent-ethic). Đây không phải là một huy hiệu danh dự. Nếu người Công giáo chúng ta là người vô gia cư về mặt chính trị, đó là vì chúng ta đã thất bại trong việc xây dựng một nơi cư ngụ. Đôi khi chúng ta thậm chí không thể tìm thấy nơi tạm trú ẩn.

Tình trạng vô gia cư của chúng ta có nhiều nguyên nhân. Chúng ta đã không thuyết phục những người khác chia sẻ cam kết của chúng ta để bảo vệ tất cả cuộc sống con người và đề cao phẩm giá của tất cả con cái của Chúa. Các phe phái đảng phái mạnh mẽ và quan tâm ý thức hệ đã nhấn mạnh quyền tự chủ cá nhân và tự do đối với cộng đồng và sự đoàn kết. Hội thánh của chúng ta rất thường tuyên bố các lập trường, thay vì lắng nghe và học hỏi, tham dự và đối thoại để tìm kiếm lợi ích chung.

“Hội thánh của chúng ta rất thường hay tuyên bố các lập trường, thay vì lắng nghe và học hỏi, tham gia và đối thoại để tìm kiếm lợi ích chung.”

Tôi viết từ kinh nghiệm nhiều năm cố gắng chia sẻ các nguyên tắc đạo đức và ưu tiên chính sách của giáo hội. Đây là một hành trình cá nhân, chuyên nghiệp và hàn lâm trong hơn 40 năm. Tôi đã giúp các giám mục Hoa Kỳ phát triển các tài liệu của họ về trách nhiệm chính trị của người Công giáo. Trải qua 12 cuộc bầu cử tổng thống, những tuyên bố “Công dân Mộ đạo” này đã nằm trong số những tuyên bố của hội đồng giám mục được sử dụng rộng rãi, hoặc sử dụng sai hay lạm dụng nhiều nhất, vừa cung cấp một khuôn khổ đạo đức hữu ích cho việc người Công giáo tham gia vào đời sống chính trị, vừa tạo cơ hội cho việc thao túng và bóp méo để thúc đẩy các mục tiêu đảng phái và hẹp hòi.

Trong sự suy ngẫm này, tôi nhìn lại sự khởi đầu của những nỗ lực đó, kiểm tra xem những tài liệu này đã phát triển như thế nào, giải quyết những tranh cãi gần đây và khám phá những giá trị và ứng dụng trong năm bầu cử quan trọng này. Tôi không đưa ra đánh giá này với tư cách là một nhà thần học đạo đức hay quan chức nhà thờ mà là một người đã làm việc tại nơi giao thoa giữa đức tin Công giáo và chính trị Hoa Kỳ trong nhiều thập kỷ và đã ở những cuộc hội nghị nơi mà các giám mục xây dựng các tuyên bố của họ về ý nghĩa của việc vừa là người Công giáo và là người Mỹ, vừa là một tín đồ và là một cử tri trong những năm bầu cử.

Tôi cũng viết với tư cách là một giáo dân Công giáo, xác tín rằng các giám mục, linh mục và tu sĩ của chúng ta có trách nhiệm giảng dạy, thuyết giảng và hình thành lương tâm, chứ không phải bảo cho chúng ta cách bỏ phiếu. Là người khuyến khích những giáo dân khác, đặc biệt là những người trẻ, áp dụng các nguyên tắc đức tin của chúng ta, tôi muốn đóng góp khiêm tốn về cách tôi đang cố gắng thực hiện điều đó trong cuộc bầu cử này.

oOo

Năm 1975, tôi là một nhân viên trẻ tại hội đồng giám mục. Khi cuộc bầu cử năm 1976 đang đến gần, tôi đề nghị với ban lãnh đạo hội đồng rằng các giám mục nên cung cấp một bản tóm tắt ngắn gọn về giáo huấn Công giáo về đức tin và chính trị và tóm lược ngắn gọn về các tuyên bố của họ về các vấn đề chính. Tôi đã làm việc với các đồng nghiệp để phát triển một văn bản đơn giản dựa vào các thông điệp của Giáo hoàng, các tài liệu của Uỷ ban Vatican Đệ nhị và các tuyên bố chính sách của các giám mục. Vào ngày 12 tháng 2 năm 1976, tuyên bố đã được xem xét, sửa đổi và thông qua mà không gây tranh cãi bởi hội đồng quản trị của hội nghị, bao gồm 40 giám mục.

Thông điệp, “Trách nhiệm chính trị: Suy ngẫm về một năm bầu cử” là lời kêu gọi những người Công giáo… nên bỏ phiếu, nên thấu hiểu các vấn đề liên quan, nên tham gia vào đảng hoặc chiến dịch mà họ lựa chọn, nên bỏ phiếu tự do theo lương tâm của họ.… Cụ thể, chúng tôi không tìm cách thành lập một khối bỏ phiếu tôn giáo; chúng tôi cũng không muốn hướng dẫn mọi người cách họ nên bỏ phiếu bằng cách tán thành các ứng cử viên. Chúng tôi kêu gọi công dân tránh lựa chọn các ứng cử viên đơn thuần trên cơ sở tư lợi. Thay vào đó, chúng tôi hy vọng rằng cử tri sẽ xem xét vị trí của các ứng cử viên về đầy đủ các vấn đề cũng như tính chính trực, triết lý và hiệu suất của người đó.

Tuyên bố khiêm tốn này đã mở đầu cho một tiền lệ, và trước mỗi cuộc bầu cử tổng thống, Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ đã đưa ra một phản ánh về trách nhiệm đạo đức của người Công giáo trong đời sống chính trị. Qua 12 tài liệu, tiêu đề đã thay đổi từ “Trách nhiệm chính trị” thành “Công dân Mộ đạo” thành “Định hình Lương tâm cho Công dân Mộ đạo”. Các tuyên bố cũng dài hơn nhiều, từ 3.100 từ năm 1976 lên 17.800 từ vào năm 2019. Chúng chuyển từ bản tóm tắt cơ bản của giáo huấn Công giáo về chính trị và các vấn đề sang các tài liệu giảng dạy phức tạp hơn về lương tâm, thận trọng và cân nhắc đạo đức trong việc bỏ phiếu. Nhưng chúng luôn kêu gọi người Công giáo tham gia tích cực vào đời sống công cộng: “Quyền công dân là một đức hạnh, và việc tham gia vào đời sống chính trị là một nghĩa vụ đạo đức” (Số 13).

Các giám mục khẳng định đây không phải là hướng dẫn bỏ phiếu truyền thống hoặc phiếu điểm chính trị, cũng không phải danh sách các vấn đề. Họ nói rõ rằng người Công giáo “không phải là những cử tri trên một vấn đề đơn lẻ.” Họ nhấn mạnh rằng việc bỏ phiếu là “một quyết định được thực hiện bởi mỗi người Công giáo được hướng dẫn bởi lương tâm được hình thành bởi giáo huấn luân lý Công giáo” (Số 37). Các tuyên bố cũng nêu rõ trách nhiệm và hạn chế của Hội thánh trong đời sống công cộng, đề nghị các nhà lãnh đạo trong giáo hội nên có lập trường chính trị, nhưng không theo đảng phái; có nguyên tắc, nhưng không theo ý thức hệ; lễ độ, không im lặng; và dấn thân, nhưng không bị lợi dụng. Trải qua 12 cuộc bầu cử, các giám mục Hoa Kỳ đã khuyến khích người Công giáo sử dụng các nguồn lực của đức tin và các cơ hội của nền dân chủ của chúng ta để bảo vệ sự sống và phẩm giá con người, tìm kiếm công lý, hòa bình và thúc đẩy công ích.

Tôi hiểu rằng những tuyên bố như vậy có tác động và phạm vi hạn chế, quá dài và hầu hết người Công giáo không tích cực tìm kiếm hướng dẫn chính trị từ các giám mục của họ. Tuy nhiên, những tuyên bố này là một trong những tài liệu được mua, tải xuống và chia sẻ rộng rãi nhất do các giám mục Hoa Kỳ phát hành.

Trong vô số chuyến viếng thăm các giáo phận, tôi nhận thấy các vị chủ chăn thường hoan nghênh những tuyên bố này như một khuôn khổ đạo đức hữu ích và nguồn lực mục vụ. Những người mang tính đảng phái đã không nhìn như vậy.

Trong vô số chuyến viếng thăm các giáo phận, tôi nhận thấy các mục sư thường hoan nghênh những tuyên bố này như một khuôn khổ đạo đức hữu ích và nguồn lực mục vụ. Những người mang tính đảng phái đã không nhìn như vậy. Họ thất vọng vì các tuyên bố không hỗ trợ các nghị trình về chính trị, ý thức hệ hoặc giáo hội của họ. Mặc dù được sử dụng rộng rãi, những tuyên bố này cũng bị vận dụng sai hoặc lạm dụng khi các cá nhân và tổ chức sử dụng trích dẫn chọn lựa, diễn giải sai lệch hoặc tham chiếu một phần trong các tài liệu thay thế để đưa ra lời kêu gọi có tính đảng phái hoặc ý thức hệ. Cuộc tranh cãi lớn nhất liên quan đến việc liệu các tuyên bố có phản ánh đầy đủ sự khác biệt giữa các vấn đề và ưu tiên giữa các tuyên bố đạo đức khác nhau hay không. “Công dân Mộ đạo” bị chỉ trích một mặt vì coi việc phản đối phá thai trở thành tiêu chí quyết định cho lá phiếu, và mặt khác vì giảm thiểu áp lực đạo đức của phá thai bằng cách đưa nó vào danh sách cùng với các vấn đề bầu cử khác. Cả hai đều không thể đúng và không tuyên bố nào là chính xác.

oOo

Năm 2007, tên, quy trình và nội dung của “Công dân Mộ đạo” đã thay đổi. Một lực lượng đặc nhiệm bao gồm các chủ tịch các ủy ban của Hội đồng Giám mục Công giáo Hoa kỳ (USCCB) đã chuẩn bị một bản sửa đổi lớn, đã được toàn thể giám mục tranh luận, sửa đổi và biểu quyết. Phiên bản này tập trung rõ ràng hơn vào lương tâm và sự thận trọng, sự khác biệt giữa các vấn đề và hướng dẫn đạo đức cụ thể hơn cho việc bỏ phiếu. Cách tiếp cận và tên mới này phản ánh sự trình bày rõ ràng của Đức Giáo hoàng Benedict XVI về sứ mệnh của nhà thờ trong đời sống chính trị:

Hội thánh không có trách nhiệm làm cho lời dạy này phổ biến trong đời sống chính trị. Thay vào đó, hội thánh mong muốn giúp định hình lương tâm trong đời sống chính trị, và kích thích sự hiểu biết sâu sắc hơn về các yêu cầu đích thực của công lý cũng như sự sẵn sàng hành động phù hợp hơn. (“Deus Caritas Est,” Số 28)

Tài liệu cuối cùng, “Định hình Lương tâm cho Công dân Mộ đạo,” đã được thông qua với số phiếu 221 đến 4. Đây là tuyên bố về cơ bản đã được phát hành lại vào năm 2011, 2015 và gần đây nhất là vào năm 2019 với các ghi chú giới thiệu ngắn gọn, mới.

Vào tháng 11 năm 2019, các giám mục Hoa Kỳ một lần nữa tranh luận về “Định hình Lương tâm cho Công dân Mộ đạo.” Một số giám mục, đứng đầu là Giám mục Robert McElroy của San Diego, cho rằng tài liệu hiện tại không phù hợp với thời điểm này, không phản ánh sứ mệnh và thông điệp của Đức Thánh Cha Phanxicô và dựa vào phạm trù “cái ác nội tại", mà ông cho là việc định khung các lựa chọn chính trị  cách làm sai trai. Các nhà lãnh đạo hội đồng và đa số các giám mục từ chối lời kêu gọi phát triển một văn kiện mới.

Tôi tin rằng sự phản kháng để bắt đầu lại phản ánh nỗi sợ hãi rằng sự chia rẽ giữa các giám mục sẽ không dẫn đến sự đồng thuận tốt hơn về cách các cử tri Công giáo nên tiếp cận các lựa chọn của họ. Một bản sửa đổi lớn cũng có thể gây chia rẽ công khai về sự lãnh đạo và ưu tiên của Giáo hoàng Phanxicô cũng như đánh giá của các giám mục về những thách thức chính trị và đạo đức. Quan điểm của riêng tôi là một phiên bản mới và ngắn hơn, bao hàm đầy đủ hơn những lời dạy của Đức Thánh Cha Phanxicô và giải quyết những mối đe dọa mới đối với cuộc sống và phẩm giá của con người và ngay cả chính nền dân chủ, sẽ tốt hơn; nhưng hội đồng giám mục thiếu sự hiệp nhất, năng lực và ý thức cấp bách để thực hiện một nỗ lực như vậy.

Cuộc tranh luận lớn khác vào tháng 11 năm 2019 liên quan đến lời giới thiệu của tài liệu. Ngôn ngữ trong văn bản tuyên bố rằng "mối đe dọa phá thai vẫn là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi" đã được thông qua, trong khi đề xuất sửa đổi bao gồm đoạn văn đầy đủ sau đây của Giáo hoàng Francis đã bị từ chối:

Ví dụ, sự bảo vệ của chúng ta đối với những đứa trẻ vô tội, cần phải rõ ràng, kiên quyết và đầy nhiệt huyết, vì phẩm giá của một con người luôn bị đe dọa, luôn thiêng liêng và đòi hỏi tình yêu thương đối với mỗi người, bất kể giai đoạn phát triển của họ. Tuy nhiên, không kém phần thiêng liêng là cuộc sống của những người nghèo, những người đã sinh ra, những người nghèo khổ, những người bị bỏ rơi và kém may mắn, những người già yếu và dễ bị ảnh hưởng bởi hành vi giúp quyên sinh bí mật, những nạn nhân của buôn người, những hình thức nô lệ mới, và mọi hình thức sự từ chối. (“Gaudete et Exsultate,” số 101)

Việc sửa đổi để bao gồm đoạn văn đầy đủ của Giáo hoàng Phanxicô đã thất bại với số phiếu 143 trên 69, có lẽ vì những người phản đối sửa đổi đã coi nó như một phép thử đối với cam kết liên tục của các giám mục để bảo vệ sự sống chưa sinh của con người.

Phép thử cơ bản là liệu chúng ta có thực sự nhận ra nhân tính của các thai nhi, sự bình đẳng đầy đủ của người da màu và phẩm giá do Đức Chúa Trời ban cho của những người phải chịu bất công hay không.

Theo quan điểm của tôi, việc không đưa vào câu trích dẫn đầy đủ của Đức Giáo hoàng Phanxicô là một sai lầm và việc mô tả phá thai như ưu tiên hàng đầu là một tiêu chí đạo đức không đầy đủ và quá hạn hẹp. Những thai nhi thiếu tự vệ kia có một yêu cầu thuyết phục về lương tâm của chúng ta như một vấn đề công lý và nghĩa vụ của chúng ta là phải bảo vệ “những điều tối thiểu này”. Chúng ta phải phản đối việc hủy hoại cuộc sống của trẻ em trước khi được sinh ra, và chúng ta phải nhận ra quy mô và mức độ nghiêm trọng của vấn đề này. Và cũng như những thai nhi có yêu sách đặc biệt đối với lương tâm của chúng ta, thì những người phải chịu di chứng của chế độ nô lệ và sự bất công chủng tộc tiếp diễn cũng có một yêu sách duy nhất về lương tâm và hành động của chúng ta. Chúng ta phải thấy rõ rằng mạng sống của người Da đen quan trọng, đặc biệt là khi người Mỹ Da đen đang bị giết trước mắt chúng ta. Khi Covid-19 dẫn đến cái chết của hơn 185.000 người Mỹ, khi một cuộc khủng hoảng kinh tế, sức khỏe và các chênh lệch khác đe dọa một cách không cân đối những người nghèo, người dễ bị tổn thương và các cộng đồng da màu, tôi tin rằng việc bảo vệ cuộc sống và phẩm giá của tất cả con cái Chúa nên là mệnh lệnh đạo đức trong năm bầu cử này.

Phép thử cơ bản là liệu chúng ta có thực sự nhận ra nhân tính của thai nhi, sự bình đẳng đầy đủ của người da màu và phẩm giá do Đức Chúa Trời ban cho của những người phải chịu bất công hay không. Đáng buồn thay, người Mỹ không có lựa chọn thực tế vào tháng 11 này để bỏ phiếu cho một ứng cử viên đáp ứng đầy đủ phép thử đó.

oOo

Sự phân cực trong chính trị Hoa Kỳ ngày càng được phản ánh trong sự hiệp thông Công giáo của chúng ta. Nhiều tiếng nói khác nhau đang nhấn mạnh rằng bạn không thể là người Công giáo và thuộc đảng Dân chủ hoặc không người Công giáo nào có thể bỏ phiếu cho Tổng thống Trump, thách thức đức tin của Joe Biden hoặc nhân cách của Donald Trump.

Vậy một công dân Công giáo mộ đạo phải làm gì? Chúng ta nên suy nghĩ, thảo luận, tham gia, phân biệt và quyết định; đồng thời, chúng ta nên tôn trọng lương tâm và sự lựa chọn của những người Công giáo khác. Ở giáo xứ của tôi ngay bên ngoài Washington, D.C., chúng tôi được ban phước cho sự đa dạng to lớn. Chúng tôi là đảng viên Dân chủ, đảng viên Cộng hòa và các đảng viên độc lập. Một số người trong chúng tôi, thật đáng buồn, sẽ không bỏ phiếu. Nhiều người sẽ bỏ phiếu cho đảng của mình, túi tiền hoặc thậm chí là các thành kiến ​​của mình. Chúng tôi có những giáo dân ủng hộ cuộc sống, những người tin rằng ủng hộ phá thai là không đủ tư cách và sẽ bỏ phiếu chống lại bất kỳ ai ủng hộ phá thai hợp pháp. Chúng tôi có các phụ huynh Da đen bị hắt hủi bởi lời lẽ phân biệt chủng tộc và phản ứng đối với cuộc khủng hoảng hiện tại của tổng thống và sẽ phản đối ông ấy. Chúng tôi có các gia đình gốc Latinh phải đối mặt với sự phân biệt đối xử, trục xuất hoặc mất tư cách DACA, và họ sẽ bỏ phiếu chống lại một tổng thống đã tô ma vẽ quỷ gia đình họ. Chúng tôi có các nhà lãnh đạo trong các nỗ lực chống biến đổi khí hậu của Công giáo, những người tin rằng đây là mối đe dọa hiện hữu đối với sự sáng tạo của Đức Chúa Trời và con cái của Ngài, và họ sẽ bỏ phiếu cho những ứng cử viên coi trọng vấn đề này.

Tôi cố gắng hiểu cách họ nghĩ và lá phiếu họ sẽ bầu. Tôi có thể cố gắng tham gia và thậm chí thuyết phục một số người trong số họ nghĩ khác. Nhưng tôi sẽ không nói với bất kỳ ai trong số họ rằng họ không thuộc về gia đình đức tin của chúng ta trừ khi họ nghĩ và bỏ phiếu giống như tôi. Theo lời của Đức Thánh Cha Phanxicô, chúng ta được kêu gọi “định hình lương tâm, chứ không phải thay thế chúng.”

Với tư cách là một người Công giáo ủng hộ cuộc sống, công bằng xã hội, đạo đức nhất quán, tôi đang xem xét các tiêu chí, sự khác biệt và hướng dẫn trong “Công dân Mộ đạo”. Ba đoạn này rất quan trọng (nhấn mạnh của tôi):

Người Công giáo thường phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn về cách thức bầu cử…. Một người Công giáo không thể bỏ phiếu cho một ứng cử viên ủng hộ chính sách cổ vũ cho một hành động xấu xa về bản chất, chẳng hạn như phá thai, hành vi chết chóc, giúp người bệnh quyên sinh, tự tử được hỗ trợ, cố tình ép buộc người lao động hoặc người nghèo vào điều kiện sống thấp kém, xác định lại hôn nhân theo những cách vi phạm ý nghĩa thiết yếu của nó, hoặc hành vi phân biệt chủng tộc, nếu ý định của cử tri là ủng hộ lập trường đó. Trong những trường hợp như vậy, một người Công giáo sẽ bị phạm tội hợp tác chính thức vào tội ác nghiêm trọng.

Có thể đôi khi một người Công giáo từ chối quan điểm không thể chấp nhận được của ứng cử viên ngay cả về các chính sách cổ vũ cho một hành động xấu xa về bản chất có thể quyết định bỏ phiếu một cách hợp lý cho ứng cử viên đó vì những lý do nghiêm trọng khác về mặt đạo đức….

Khi tất cả các ứng cử viên nắm giữ một vị trí thúc đẩy một hành động xấu xa về bản chất, thì cử tri có lương tâm phải đối mặt với tình thế khó xử. Cử tri có thể quyết định thực hiện bước bất thường là không bỏ phiếu cho bất kỳ ứng cử viên nào hoặc sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, có thể quyết định bỏ phiếu cho ứng viên được coi là ít có khả năng thăng tiến một vị trí thiếu sót về mặt đạo đức như vậy và có nhiều khả năng theo đuổi những công ích đích thực khác của con người. (Số 34-36)

Trong cuộc bầu cử này, ít nhất hai trong số những điều tồi tệ nội tại là vấn đề trọng tâm: phân biệt chủng tộc phá thai. Về tệ nạn phá thai, ông Biden, người bắt đầu hoạt động chính trị với tư cách là một đảng viên Dân chủ ủng hộ sự sống (pro-life), hiện đã phải chịu áp lực khi chấp nhận nghị trình cực đoan về phá thai của đảng mình, với sự tài trợ của liên bang cho việc phá thai và không có hạn chế. Donald Trump đã đi theo hướng khác, từ vị trí “rất vì quyền lựa chọn” (pro-choice) sang cam kết bổ nhiệm các thẩm phán sẽ lật ngược  án lệ Roe (Roe v Wade), phản đối việc phá thai theo luật và lệnh hành pháp và thiết lập các biện pháp bảo vệ lương tâm đối với các phản đối tôn giáo đối với phá thai, tránh thai và hôn nhân đồng tính.

Về tệ nạn phân biệt chủng tộc, sự khác biệt cũng rất rõ ràng. Ông Trump coi thường người nhập cư, thổi lên ngọn lửa của chủng tộc và chia rẽ, từ chối tố cáo các nhóm hoặc các hành động phân biệt chủng tộc và tìm cách chia rẽ đất nước bằng những lời kêu gọi công khai trên nỗi sợ hãi chủng tộc. Ông Biden lên án phân biệt chủng tộc và tìm cách hàn gắn quốc gia, lên tiếng cho quyền bầu cử và chống lại phân biệt chủng tộc có hệ thống. Ông từng là phó tổng thống cho tổng thống Da đen đầu tiên và ông chọn người phụ nữ Da đen đầu tiên tranh cử trong tư cách là ứng cử viên  phó tổng thống của một đảng lớn. Vào thời điểm của việc cân nhắc quốc gia về bất công chủng tộc và chênh lệch rõ ràng về tác động của cuộc khủng hoảng coronavirus, bầu một tổng thống sẽ chống lại phân biệt chủng tộc chứ không làm trầm trọng thêm nó, là một mệnh lệnh đạo đức đối với tôi.

Cuối cùng, chúng ta bỏ phiếu cho các ứng cử viên, không phải các vấn đề. Họ là ai và cách họ lãnh đạo là rất quan trọng.

Những nỗ lực của Giáo hội Công giáo,   cùng những cái khác, đã giữ cho nguyên nhân của những đứa trẻ chưa được sinh ra trong một quốc gia bị chia rẽ. Tuy nhiên, sau một phần tư thế kỷ chờ đợi các thẩm phán do đảng Cộng hòa bổ nhiệm lật đổ án lệ Roe v Wade, khi chủ nghĩa ủng hộ sự sống ngày càng trở nên đảng phái và Donald Trump là bộ mặt chính trị của nó, khi những người ủng hộ sự sống (pro-life) thuộc đảng Dân chủ không được chào đón trong chính đảng của họ, tôi nghi ngờ rằng chúng ta có thể coi cuộc chiến chính trị đang diễn ra như là cách chính để thuyết phục đồng bào Mỹ của chúng ta coi trọng và bảo vệ cuộc sống của những đứa trẻ chưa chào đời.

Trong khi các chính trị gia Đảng Cộng hòa hứa hẹn với những người ủng hộ sự sống  bằng việc đề cử các thẩm phán chống phá thai, họ thường đưa ra những thẩm phán bỏ phiếu chống lại quyền biểu quyết, quyền của người nhập cư, quyền của người lao động, hành động khẳng định và công lý môi trường — trong khi các quyết định liên quan đến phá thai thường gây thất vọng cho những người ủng hộ cuộc sống đã cả tin rằng việc bổ nhiệm các thẩm phán là mục tiêu chính trị cần thiết nhất.

Cuối cùng, chúng ta bỏ phiếu cho các ứng cử viên, không phải các vấn đề. Họ là ai và cách họ lãnh đạo là rất quan trọng. Như các giám mục chỉ ra, “những quyết định này nên tính đến những cam kết, tính cách, tính chính trực và khả năng ảnh hưởng của ứng viên đối với mỗi vấn đề cụ thể” (số 37).

oOo

Nhân cách, năng lực, tính trung thực và tính chính trực là rất quan trọng. Đây không phải là về tôn giáo. Nhân cách không thể bị thu hẹp ở việc ứng viên có phải là một tín đồ chân thành, mang tràng hạt, đi nhà thờ hay hiểu những gì trong Kinh thánh. Tôi đã theo dõi Joe Biden trong nhiều thập kỷ và thỉnh thoảng làm việc với ông ấy. Giống như hầu hết các chính trị gia, ông ta đôi khi cũng phóng đại hay che đậy. Câu chuyện của ông Biden là một câu chuyện về đức tin và gia đình, được thử thách bằng bi kịch. Khả năng lãnh đạo chính trị của ông phản ánh sự giảng dạy xã hội của Công giáo và sự chính thống của đảng Dân chủ, bị giới hạn bởi chủ nghĩa thực dụng chính trị. Tôi vô cùng thất vọng khi ông ấy từ bỏ Tu chính án Hyde dưới áp lực của chiến dịch sơ bộ. Tôi cũng đã thấy ông ấy đứng lên về các vấn đề công lý hết lần này đến lần khác.

Cá nhân tôi không biết Donald Trump. Nhưng sau 4 năm chứng kiến ​​ông ta tại vị, ông ta dường như chỉ còn sống với bản thân, thiếu sự đồng cảm và không chịu nhận trách nhiệm. Ngôn ngữ của ông về phụ nữ, người da màu, truyền thông, đối thủ chính trị và quân đội là thô thiển và không thể chấp nhận được. Việc chối bỏ, không trung thực và phản ứng chậm trễ của ông ấy đối với Covid-19 đã mang lại hậu quả chết chóc cho hàng chục nghìn người. Ông ta dường như xem đức tin như một công cụ chính trị, không phải là một cách sống; và hành vi trong quá khứ và hiện tại của ông ta dường như vi phạm hầu hết Mười Điều Răn, đặc biệt là "không làm chứng dối."

Khi nền tảng của không bên nào phản ánh đầy đủ khuôn khổ của giáo huấn Công giáo và khi cả hai ứng viên đều cam kết thực hiện các chính sách vi phạm các nguyên tắc đạo đức Công giáo, tôi sẽ làm theo lương tâm của mình. Tôi sẽ thực hiện phán đoán thận trọng của mình để bầu chọn ứng cử viên có tư cách, sự chính trực và năng lực phục vụ; ai sẽ tìm kiếm lợi ích chung và bảo vệ các thể chế dân chủ của chúng ta; và ai sẽ làm ít tổn hại nhất và tốt nhất trong cơ cấu chính trị và hiến pháp của chúng ta. Và vì cả hai lựa chọn hiện tại của chúng ta đều không phản ánh cam kết đầy đủ đối với Phúc âm, tôi cam kết làm việc để có những lựa chọn tốt hơn trong chính trị, đảng phái và quốc gia của chúng ta.

Tôi sẽ bỏ phiếu cho ông Biden vì những gì ông ấy có thể làm để giúp chúng ta chữa lành và hồi phục, nâng đỡ những người bị bỏ lại phía sau, đảm bảo chăm sóc y tế cho tất cả mọi người và đối xử tôn trọng với người nhập cư và người tị nạn. Tôi sẽ không bỏ phiếu cho ông ấy để ủng hộ quan điểm của ông ấy về việc phá thai, nhưng bất chấp điều đó.

Mặc dù tôi hiểu rằng những người khác sẽ đưa ra kết luận khác nhau, nhưng lựa chọn của cá nhân tôi để ủng hộ Phó Tổng thống Biden là rõ ràng, nhưng không phải là không có do dự. Để đóng khung phán quyết này ngôn từ của "Công dân Mộ đạo", tôi tin rằng tính cách của ông Trump, thiếu liêm chính và có hồ sơ về phân biệt chủng tộc và Covid-19, trong số các vấn đề khác, tạo thành "lý do nghiêm trọng về mặt đạo đức" để phản đối việc tái đắc cử của ông. Tôi tin rằng ông Biden có “nhân cách và chính trực” để lãnh đạo quốc gia của chúng ta và “có nhiều khả năng theo đuổi những lợi ích đích thực khác của con người”. Tôi sẽ bỏ phiếu cho ông Biden vì những gì ông ấy có thể làm để giúp chúng ta chữa lành và hồi phục, nâng đỡ những người bị bỏ lại phía sau, đảm bảo chăm sóc sức khỏe cho tất cả mọi người và đối xử tôn trọng với người nhập cư và người tị nạn. Tôi sẽ không bỏ phiếu cho ông ấy để ủng hộ quan điểm của ông ấy về việc phá thai, nhưng bất chấp điều đó.

Đối với những người bỏ phiếu cho ông Biden vì những lý do tương tự, chúng ta nên rõ ràng với chính mình, chiến dịch tranh cử của ông Biden, Đảng Dân chủ và người dân Mỹ rằng lá phiếu của chúng tôi để chấm dứt thời gian tại vị của ông Trump và quay lưng lại với sự hỗn loạn mà ông ấy đang gây ra không có nghĩa sẽ chấm dứt mọi hạn chế phá thai, cung cấp tài trợ liên bang cho việc phá thai hoặc phá hoại các mục vụ tôn giáo phục vụ người nghèo và dễ bị tổn thương nhất quán với các nguyên tắc đức tin của họ. Ngược lại: Phiếu bầu cho ông Biden mang theo nghĩa vụ làm việc với những người khác để giảm thiểu nạo phá thai và hỗ trợ các ưu tiên, chương trình mục vụ  nhằm phục vụ phụ nữ, trẻ em và các gia đình có nhu cầu. Trách nhiệm của chúng ta với tư cách là công dân bắt đầu trong phòng bỏ phiếu, nhưng chúng không kết thúc ở đó.

oOo

Đáng buồn thay, có thể xảy ra trường hợp một người Công giáo hoàn toàn tiếp thu giáo huấn của Đức Giáo hoàng Phanxicô — hoặc Benedict XVI hoặc St. John Paul II — không thể được đề cử vào bất kỳ chức vụ quốc gia nào, được bổ nhiệm vào Tòa án Tối cao hoặc phục vụ trong một vị trí quan trọng trong nội các hoặc ở vị trí cấp cao trong Nhà Trắng của chính quyền Đảng Cộng hòa hoặc Dân chủ. Hãy tưởng tượng sự điều tra hoặc xác nhận của Thượng viện cho một đảng viên Dân chủ phản đối quyền phá thai không hạn chế hoặc bảo vệ lương tâm hay cho một đảng viên Cộng hòa phản đối án tử hình, ủng hộ quyền của người nhập cư hoặc lao động hoặc cam kết hành động mạnh mẽ để giải quyết biến đổi khí hậu.

Khi bạn vô gia cư về mặt chính trị, bạn cần tìm nơi trú ẩn. Chúng ta cần làm việc cùng nhau để tìm hoặc xây dựng một ngôi nhà. Chúng ta cần phải dấn thân nhiều hơn thay vì ít hơn, để tìm những người khác chia sẻ giá trị của chúng ta, đối thoại và thuyết phục mọi người tham gia với chúng ta. Chúng ta cần kiên trì để các đảng phái, phương tiện truyền thông và các tổ chức ưu tú nhìn thấy chúng ta, nghe chúng ta và mở cửa cho chúng ta khi chúng ta tìm cách thúc đẩy lợi ích chung. Chúng ta đặc biệt cần tránh sự kẻ cả, sự giễu cợt và bất kỳ sự phán xét hay lên án của người khác. Như nhà bình luận Mark Shields của PBS gợi ý, tốt hơn là nên tìm kiếm những người cải đạo hơn là trừng phạt những kẻ dị giáo.

Tôi hy vọng chương trình Sáng kiến ​​về Tư tưởng Xã hội Công giáo và Đời sống Công cộng tại Georgetown, do tôi chỉ đạo, cung cấp một nơi trú ẩn cho những người Công giáo vô gia cư về mặt chính trị. Tạp chí America Media cũng cung cấp nơi trú ẩn như vậy. Các trung tâm hộ sanh ủng hô cuộc sống là nơi chúng ta có thể làm việc cùng nhau. Các giáo xứ, trường đại học, tổ chức và các cộng đoàn Công giáo của chúng ta nên là nơi cho những người tìm kiếm nơi trú ẩn. Đức Thánh Cha Phanxicô là một vị chủ chăn cho những người vô gia cư về mặt chính trị, nhắc nhở chúng ta rằng “Người Công giáo được giao nhiệm vụ trong đời sống chính trị phải tuân giữ các giá trị của tôn giáo trước họ, nhưng phải có lương tâm và năng lực trưởng thành để nhận ra chúng”.

Trong gần 50 năm, tôi đã may mắn được làm việc ở nơi giao thoa giữa đức tin Công giáo và chính trị. Tôi tin rằng trong năm bầu cử này, khi giáo hội của chúng ta đang bị tổn thương và đất nước của chúng ta bị tổn thương, thì người Công giáo được kêu gọi trở thành những công dân tử tế, rạng rỡ, nhiệt tâm và mộ đạo hơn bao giờ hết. Điều này có thể giúp chúng ta tìm nơi trú ẩn, nếu không phải là nhà./.

Ghi chú của người biên tập:

Bài tiểu luận này là một phần của loạt bài viết về cuộc bầu cử tổng thống. Để biết thêm, bao gồm các quan điểm thay thế về các ứng cử viên, hãy truy cập trang https://americamagazine.org/election2020.

Bài báo này cũng xuất hiện trên báo in, với tiêu đề "'Quyền công dân trung thành' và tình trạng vô gia cư chính trị: Bài học cho cuộc bầu cử năm 2020," trong số báo Tháng 10, 2020.


Về tác giả: John Carr

John Carr là người sáng lập và giám đốc chương trình Sáng kiến ​​về Giảng dạy Xã hội Công giáo và Đời sống Công cộng tại Đại học Georgetown, một Đại học Tư thục Công giáo. Ông đã phục vụ trong hơn hai thập kỷ với tư cách là giám đốc Ban Tư pháp, Hòa bình và Phát triển Con người tại Hội đồng Giám mục Công giáo Hoa Kỳ.


Bài liên quan tiếng Việt:


Bài nguyên bản tiếng Anh:

I helped write the bishops’ first document on Catholics and voting. Here’s why I’m voting Biden, not Trump.

Bài đọc thêm tiếng Anh:

Tạp chí Hoa Kỳ: Donald Trump là mối đe dọa độc nhất đối với Hiến pháp



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét